Hơn mười năm qua, người thân duy nhất trong cuộc sống của tôi là Hà Nguyên Bình.
Tuy nhiên, ông lại là bố của người khác, con gái ruột của ông xinh đẹp, chín chắn, tính tình nhu mì, ôn hòa, được dạy dỗ rất tốt, hoàn toàn không giống tôi.
Hà Từ Hàng
Type: Trần Uyên
1
Hứa Khả giới thiệu với tôi: "Đây là em trai chị, Hứa Tử Đông, cậu ấy là bác sĩ nội khoa", rồi quay sang giới thiệu tôi: "Đây là cô bé chị nhắc đến trong điện thoại, tên là Hà Từ Hàng."
Hứa Tử Đông là chàng trai khá gầy, đeo đôi kính có gọng viền đen nhỏ, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, không có dáng vẻ đẹp trai "quên chết" như chồng chị Hứa Khả. Anh chàng Hứa Tử Đông này tuy ngoại hình, cách ăn mặc không bắt mắt, nhưng ngũ quan tuấn tú, trông rất tri thức, thông minh. Tôi thầm ngưỡng mộ, cả gia đình này, ít nhất là ở bề ngoài, mỗi người đều có vẻ xuất sắc riêng.
Anh ta đối xử với tôi lạnh nhạt hơn chị Hứa Khả nhiều, tức là chỉ khẽ gật đầu với tôi. Tôi đoán chắc anh ta không tán thành kế hoạch của chị mình, nhưng lại không thể ngăn cản được. Anh ta dẫn chúng tôi đến phòng xét nghiệm của bệnh viện, sắp xếp cho tôi lấy mẫu máu. Lúc tôi bước ra, anh ta nhìn tôi, nói: "Cô Hà, tôi không biết chị tôi thuyết phục cô như thế nào, nhưng tôi hy vọng là cô biết, đây chỉ là phòng xét nghiệm có khả năng giám định gen, chứ không thể làm giám định tư pháp, kết quả xét nghiệm không có hiệu lực trước pháp luật."
Tôi cười. "Anh không cần phải lo lắng khi không nảy nòi ra một cô em gái không cùng máu mủ trực hệ như tôi. Tôi quen với việc mình là con gái duy nhất của bố tôi rồi, không giống chị anh đi khắp nơi nhận người thân đâu."
Nghe tôi nói cay nghiệt như thế, anh ta không những không phản bác lại, mà mặt còn đỏ lên, có vẻ thấy ngượng ngùng. Chứng tỏ hai chị em họ đều thuộc tuýp người "da mặt mỏng", tôi nhớ hình như mình rất ít khi nói năng thẳng thừng như vậy.
Chu Nhuệ kiên quyết muốn đi cùng tôi, từ nãy cậu ta vẫn đợi bên ngoài, thấy chúng tôi bước ra, cậu ta lập tức kéo tôi sang một bên. "Cậu bị bệnh gì à?"
Tôi dở khóc dở cười, đáp: "Cậu bị bệnh thì có!"
"Thế thì đang yên đang lành chạy đến đây làm gì?"
Tôi không thể trả lời cậu ta, vì tôi cũng không biết mình rốt cuộc đang làm cái gì nữa. Chị Hứa Khả tin chắc bố tôi là bố chị ấy và muốn chứng thực điều này. Còn tôi thì sao? Lòng tôi càng lúc càng cảm thấy lạnh giá, nặng nề.
Chu Nhuệ nắm lấy tay tôi, nói: "Cậu thấy lạnh à? Sao tay lạnh thế?"
Tôi lắc đầu. "Bọn mình đi chơi đi. Đi dạo phố, đi quán bar, đi xem phim nhé!"
Cậu ta nghe thấy tôi nói thế thì vui mừng hớn hở, lập tức gạt hết các chuyện khác sang một bên. Lúc tôi chào chị Hứa Khả, chị ngạc nhiên, nói: "Hai em đều không quen phố xá ở đây, muốn đi chơi đâu thì để chị dẫn đi."
Hứa Tử Đông bật cười, nói: "Chị, bọn họ từng này tuổi rồi, không cần bảo mẫu đi theo đâu."
Hứa Khả vẫn không yên tâm, đưa cho tôi địa chỉ nhà và số điện thoại của chị. "Buổi tối ở nhà chị cho an toàn, có đủ chỗ cho bọn em ngủ." Chúng tôi mới đi được vài bước, chị lại đuổi theo dặn dò: "Nhớ là muộn thế nào cũng phải về đấy!".
Thành phố đương nhiên tấp nập, phồn hoa hơn rất nhiều thị trấn nhỏ vô vị của chúng tôi. Kể ra tôi đã ở đây cả một học kỳ, nhưng không giống những bạn bè khác, tôi nhập học mà trong lòng chất chứa bao tâm sự, thực sự không có lòng dạ nào để tìm hiểu, làm quen với thành phố xa lạ này. Đa số thời gian, tôi hay ngồi thẫn thờ trong ký túc xá, rất ít khi đi dạo phố. Còn Chu Nhuệ thường xuyên lên thành phố, nên cũng khá thông thuộc đường xá.
Không tìm được bộ phim nào hay, chúng tôi đi trượt băng, sau đó ăn cơm, chơi điện tử, rồi đến một quán bar. Lần đầu tiên tôi đến nơi này nên cái gì cũng thấy lạ, đành để Chu Nhuệ rót rượu cho. Cậu ta rót cho tôi loại rượu ngọt, tôi bưng lên uống một ngụm, cảm giác không ngon như rượu mai (*) bố tôi tự nấu. Nhưng thực ra tôi cũng không mấy chú ý đến vị rượu, chẳng bao lâu đã uống hết hơn nửa cốc.
(*) Rượu mai: Một loại rượu làm từ quả mai.
"Này này, không phải cậu chất chứa tâm sự, mượn cớ uống thật say rồi bắt nạt tôi đấy chứ? Tôi nói cho cậu hay, con người tôi đây có giới hạn đấy nhé, những lúc uống rượu vào thì không biết thế nào đâu."
Tôi cười, giơ tay bẹo má cậu ta. "Tôi muốn bắt nạt cậu mà phải mượn rượu để lấy can đảm sao?"
Cậu ta không nhịn được bật cười, hất tay tôi ra. "Đừng làm loạn nữa, cậu còn làm loạn là tôi sẽ coi là thật đấy. Cậu có nhớ cái lần đó không…"
Tôi trừng mắt lên khiến cậu ta im bặt.
Cái lần mà cậu ta nhắc đến đó cũng là sau khi uống say xong. Trước hôm cậu ta đi Anh, buổi tối, chúng tôi đã mua bia đến cái xưởng bỏ hoang của nhà cậu ta để nói chuyện và tạm biệt nhau. Sau khi uống xong hai lon bia, người đã hơi bung biêng, cậu ta đột nhiên ôm chầm lấy tôi, cười hỏi tôi đã thử mùi vị của nụ hôn bao giờ chưa, tôi liền lắc đầu. "Chắc cậu chưa có thằng nào theo đuổi chứ gì, để tôi cứu cậu một bàn thua nhé!" Cậu ta nói bông đùa một câu rồi gí sát mặt lại, môi dính vào môi tôi.
Đôi môi mềm mềm, ấm áp, lại mang hơi men nóng bỏng, xa lạ, nhưng không đáng ghét, trái lại rất kỳ lạ… Cả khu nhà xưởng mênh mông, ngọn gió đêm nóng nực từ trên cao thổi qua khung cửa sổ rách khiến tôi cảm thấy choáng váng, không biết là vì uống bia, hay vì cơ thể tiếp nhận một phản ứng lạ. Dường như cậu ta muốn tiến thêm nữa, nhưng bị tôi đẩy ra, cả hai chúng tôi đều cảm thấy ngại ngùng, không dám nhìn đối phương thêm lần nào nữa. Đó là lần chúng tôi thân thiết với nhau nhất. Nhưng sau khi cậu ta sang Anh và sắp xếp mọi thứ ổn thỏa ở đó xong, vào mạng nói chuyện với tôi, cả hai đều không nhắc lại chuyện này thêm lần nào nữa.
Trong quán bar lúc này, chỗ nào không khí cũng nhộn nhịp, sôi động với mọi âm thanh, đủ loại người, không thiếu những cô gái trang điểm và ăn mặc rất mốt liếc nhìn chúng tôi rồi bước qua. Tôi liền hỏi Chu Nhuệ: "Trông tôi quê lắm à?"
Cậu ta nhìn tôi, nói thẳng: "Có muốn tôi nói sự thật không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!