Type
-er: Linh Phan
Ngày hôm sau, tôi chép lại địa chỉ trên lá thư của dì Mai, quyết định một mình đi đến đó.
Tôi bật thiết bị dẫn đường, lái xe gần ba tiếng đồng hồ đến Thanh Cương, nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục lái xe qua thành phố. Hai bên đường trồng những cây dương rất cao, phòng cảnh hai bên lại giống hệt nhau, nên nhìn về phía trước như không thấy đâu là bến bờ. Tôi cứ lo đi nhầm đường, khi nhìn thấy tấm biển ghi tên thôn Lưu Loan thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Con đường dẫn vào thôn hình như vừa mới sửa lại không lâu, tuy nhỏ nhưng rất bằng phẳng. Trước cổng thôn có một hồ nước nhỏ, đàn vịt đang bơi lội tung tăng Tôi chọn chỗ đỗ xe rồi bước xuống, bỗng một mùi thơm dịu ngọt lan toả khắp không gian, bao vây lấy tôi. Hít hà một hơi thật sâu, tôi nhìn xung quanh, hoá ra trong thôn trồng rất nhiều cây hoa quế, hoá quế có màu vàng óng nở rộ thật đẹp mắt. Cạnh hồ, có một ông lão và một bà lão đang ngồi đánh mạt chược dưới ánh nắng, vài đứa trẻ con tò mò bước đến, đứng ở một khoảng cách nhất định nhìn ngó tôi, sau đó cắn móng tay thì thầm to nhỏ với nhau, chắc là ở đây không phải ngày nào chúng cũng trông thấy người lạ vào làng. Tôi hỏi thăm bà Mai, chúng lập tức trở nên thân thiện, tranh nhau nói:
"Cháu biết, cháu biết, bà Mai là bác sĩ của thôn bọn cháu."
"Đi theo cháu, cháu sẽ dẫn cô qua đó."
Nhà dì Mai ở phía Đông của thôn, cánh cổng mở rộng, tôi cứ thế mà bước vào. Lúc đó, tôi nhìn thấy trong phòng có một cậu bé ăn mặc luộm thuộm, bẩn thỉu và dì đang chăm chú xử lý những nốt mủ mọc khắp đầu cậu bé, sau đó quay sang một ông lão trông cũng luộm thuộm không kém đứng bên cạnh và nói: "Cháu đã nói rồi. phải chú ý vệ sinh sạch sẽ, nếu không, có bôi thuốc cũng không có tác dụng gì."
Ông lão vâng dạ rối rít nhưng có vẻ chẳng nghe vào đầu được cái gì.
Tôi mắc bệnh sạch sẽ, thế nên không theo học ngành y giống em trai tôi và mẹ tôi. Đương nhiên tôi không thể cứ đứng giương mắt nhìn cảnh tượng nà, chưa kịp chào dì một tiếng, tôi vội vã bước vào sân.
Từ cánh cửa mở rộng nhìn vào bên trong, cuối cùng dì Mai đã bôi xong thuốc cho cậu bé. Dì còn lấy nước ấm, cẩn thận rửa sạch mặt mũi và những chỗ thuốc dây ra cho cậu bé, sau đó đưa thuốc chống viêm nhiễm cho ông lão, dặn dò ông cho cậu bé uống thuốc đúng giờ. Khi tiễn họ ra ngoài cửa, nhìn thấy tôi, dì kêu lên ngạc nhiên: "Khả Khả, sao cháu lại đến đây?"
Trên đường lái xe đến đây, tôi đã chuẩn bị sẵn những lời thật lễ phép, định trước tiên sẽ cảm ơn dì đã đến thăm mẹ, cả việc dì đến tham dự lễ tang của mẹ, sau đó mới từ từ hỏi về những chuyện mà tôi muốn biết, nhưng khi đứng trước mặt dì rồi, tôi bỗng cảm thấy ý nghĩ của mình thật nhỏ nhen làm sao. Tôi nói: "Dì Mai, cháu có chuyện muốn hỏi dì."
Thấy dì trầm mặc trong giây lát, tôi đoán được chắc dì biết được phần nào mục đích hôm nay tôi đến đây, và chắc không muốn nói gì. Nhưng tôi lại không gọi điện, một mình lặn lội đường xa đến đây, thế nên người phụ nữ hiền lành, phúc hậu này không có cách nào từ chối ngay yêu cầu của tôi, chỉ thở dài, nói: "Thời tiết đẹp quá, chúng ta ra ngoài đi dạo nhé!"
Thôn Lưu Loan rất nhỏ, chúng tôi nhanh chóng bước ra khỏi thôn, cảnh vật bên ngoài thật khoáng đạt, trong lành. Bây giờ đang là giữa thu, ánh mặt trời không gay gắt như mùa hè mà nhẹ nhàng sưởi ấm cho chúng tôi. Chúng tôi ngồi xuống dưới một gốc cây hoa quế, cớn gió thổi qua như thể luồn lách vào tận những khe hở nhỏ nhất trong cơ thể, mang theo bao tâm sự chất chứa trong lòng.
"Không khí trong lành quá!" Tôi thì thầm.
"Đúng vậy, cách xa thành phố ít ra cũng có cái tốt."
Những bông hoa quế tàn úa theo gió bay xuống tơi vào người tôi, tôi nhặt một bông, đưa lên mũi hít ngửi mùi thơm dịu ngọt đó. "Cháu chưa từng nhìn thấy cây quế nào to như thế này!"
"Trước đây nhà dì cũng trồng một cây, còn to hơn cả cây này, tiếc là…" Dì Mai lắc lắc đầu, không nói nữa. "Lúc nào rảnh rỗi, dì rất thích ngồi ở đây."
Chúng tôi ngồi rất gần nhau, tôi có thể nhìn thấy rõ cả những nếp nhăn ngang dọc và những vết đồi mồi trên khuôn mặt dì. Tôi thường được người khác khen là trẻ hơn so với tuổi thực tế, nhưng tôi biết làn da con người một phần do yếu tố bẩm sinh, một phần là do biết cách chăm sóc thì mới có thể giữ được nét tươi trẻ, nhưng đôi mắt thì không thể đánh lừa người khác được.
Thời gian không ngừng làm tăng vốn sống cho chúng ta nhưng cũng để lại những dấu vết già nua của năm tháng, mà sự thay đổi đó thể hiện rõ nhất ở đôi mắt. Từ lâu, tôi đã không còn có ánh mắt của một thiếu nữ nữa, vậy mà đôi mắt của dì Mai vẫn sáng ngời và điềm tĩnh lạ thường.
"Dì Mai, cháu không nghĩ dì lại là bác sĩ giống mẹ cháu."
Dì mỉm cười. "Không giống nhau đâu, mẹ cháu là bác sĩ tốt nghiệp đại học chính quy, còn dì chỉ là bác sĩ làng, chỉ có thể chữa trị một số bệnh đơn giản cho dân làng xung quanh đây, nếu gặp ca bệnh khó thì phải chuyển lên bệnh viện tuyến huyện hoặc tuyến trung ương."
Mẹ tôi là bác sĩ, tôi biết nghề y rất cao quý, nhưng cũng vô cùng vất vả, đã thế bác sĩ làng còn vừa nghèo vừa vất vả. Ở đây rất xa thành phố, heo hút vắng vẻ, tôi thực sự không hiểu một người con gái lớn lên ở thành phố sao lại thích sống ở làng quê này và trở thành một phụ nữ nông thôn. Tôi nhanh chóng nhẩm tính trong đầu, từ lúc dì về nơi này đến bây giờ đã gần bốn mươi năm, đã quá nửa đời người rồi. Thế mà bây giờ, tôi lại muốn trút những phiền não của tôi cho dì, liệu có được không?
Nhưng tôi làm thế nào mới có thể thoát khỏi những nghi ngờ đang bủa vây quanh mình đây?
"Dì Mai, Hà Nguyên Bình là ai vậy?"
"Tại sao cháu lại hỏi đến ông ấy?"
"Cháu tìm thấy một lá thư ngày trước dì gửi cho mẹ cháu, trong thư có nhắc đến tên ông ấy."
Dì ngập ngừng một lát. "Ông ấy và dì là hàng xóm, là bạn học, năm đó cũng tham gia đội sản xuất nông thôn ở đây."
"Ông ấy và mẹ cháu…có quan hệ gì ạ?"
"Khả Khả, đó là chuyện cách đây rất lâu rồi, nếu lúc còn sống mẹ cháu không nhắc đến chuyện này, dì nghĩ cháu cũng không nên tìm hiểu làm gì sau khi mẹ cháu đã mất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!