Chương 11: (Vô Đề)

Type

-er: Linh Phan

4

Tôi nói với Á Âu là muốn huỷ vé máy bay, hoãn chuyến du lịch lại, anh ngạc nhiên hỏi: "Tại sao?"

Tôi chẳng thể nào nói ra lý do, chỉ nhắc lại câu: "Bây giờ em không có tâm trạng đi du lịch."

Anh sầm mặt, chẳng nói câu nào mà bỏ ra ngoài.

Tôi biết anh bao giờ có nhiều kiên nhẫn khi làm việc gì, tự mình sắp xếp chuyến đi du lịch này đối với anh đã là sự nhượng bộ đáng kể rồi. Chắc chắn lần này anh nghĩ tôi nói một đằng làm một nẻo và vẫn còn không quên chuyện tin nhắn hôm đó. Thêm nữa là do tôi bị ảnh hưởng của nếp giáo dục truyền thống nên không muốn cãi cọ, làm vậy để hành hạ anh, trừng phạt anh, đúng là ương bướng hết thuốc chữa.

Tôi nghĩ, ít nhất tôi cũng phải tìm xem bố đẻ toi là ai, như vậy tôi mới có thể giải thích rõ ràng với anh được.

Manh mối duy nhất của tôi chỉ là những đồ đạc có trong hai chiếc thùng giấy.

Lúc còn sống, mẹ không bao giờ để lộ bất cứ điều gì mang tính chất cảm tính trước mặt chúng tôi, di vật của mẹ cũng chẳng có gì đáng kể. Mẹ chỉ giữ lại cuốn sổ ghi chép lúc còn đi học, sau đó có viết một cuốn sổ rất dày về công việc hằng ngày, về ngành y và việc dạy học, không hề ghi chép bất cứ điều gì liên quan đến đời sống cá nhân, riêng tư.

Tôi dành thời gian hai ngày, đổ tất cả những thứ lặt vặt, lỉnh kỉnh trong đống đồ đạc của mẹ ra, có ý định chắp nối lại toàn bộ cuộc đời của mẹ.

Năm 1971, mẹ mười bảy tuổi, là một thanh niên trí thức, mẹ được phân công đến Thanh Cương và ở đó gần sáu năm. Năm 1977, mẹ mới trở lại thành phố, sau đó cùng với bố, đang là bộ đội phục viên, lấy giấy chứng nhận kết hôn ở một nơi khác. Bố được vào làm việc ở một doanh nghiệp nhà nước, sau khi sinh ra tôi thì mẹ cũng thi vào trường Y.

Trong album có ảnh chụp tập thể lớp của họ, lớp chia thành bốn hàng, hàng đầu tiên toàn con gái ngồi, mọi người đều mặc quần áo giản dị, vẻ mặt trang nghiêm. Không giống như hồi tôi đi học, hầu hết các bạn cùng lớp đều bằng tuổi nhau, trong tấm ảnh này của mẹ, có ba, bốn bạn học rõ ràng đã bước vào tuổi trung niên, ngoài ra còn có vài người đã hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, gương mặt đều già dặn, có vẻ như họ đã kết hôn và có con rồi.

Mẹ tôi đứng lẫn trong số đó, trồng chẳng giống một bà mẹ đã có con chút nào, ngược lại nhìn mẹ rất trẻ, đậm chất học sinh.

Những lời ghi trên tấm ảnh kỷ niệm lúc mới tốt nghiệp rất nghiêm túc, đứng đắn, chẳng thể tìm ra manh mối nào. Còn những bức thư mà mẹ giữ lại chỉ liên quan đến công việc, nghề nghiệp của mẹ. Ngoài ra còn có những lá thư khác, nhưng chỉ là những lời thăm hỏi tình hình sức khoẻ, hàn huyên thông thường.

Trong một đống thư, tạp chí y học, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một lá thư riêng tư duy nhất, con dấu bưu điện ở Thanh Cương, địa chỉ được viết bằng tay, người nhận là mẹ tôi, người gửi có tên là Mai Tuyết Bình.

Tôi nhớ cái tên này.

Lúc mẹ tôi nằm viện, có lần tôi đi lấy kết quả chụp cắt lớp, sau khi nói chuyện với bác sĩ, biết được tế bào ung thư của mẹ đã lan rộng, càng ngày sẽ càng phải chịu đau đớn nhiều hơn, tâm trạng tôi lúc đó vô cùng nặng nề. Lê bước trở về phòng bệnh, tôi nhìn thấy có một cô đang ngồi trước giường mẹ, mắt mẹ còn ngân ngấn nước. Tính cách mẹ rất kiên cường, chưa bao giờ có tâm trạng bi quan trước mặt những người đến thăm hoặc trước mặt chúng tôi, thế nên tôi rất kinh ngạc, chỉ biết đứng lặng lẽ trước cửa.

Tôi nghe thấy mẹ nói: "Tuyết Bình, em có gặp ông ấy không?"

Cô đó nói: "Có, năm đó vợ anh trai em sinh cháu, em về nhà thằm, vô tình gặp anh ấy, sau đó thình thoảng bọn em cũng liên lạc, nhưng chỉ qua điện thoại, thăm hỏi bình thường thôi."

"Ông ấy cũng ở thành phố à?"

"Không, anh ấy chỉ đến thăm họ hàng."

"Thế, ông ấy…có ổn không?"

"Mỗi người đều có tiêu chuẩn đánh giả ổn và không ổn khác nhau, em thấy anh ấy rất điềm tĩnh."

Giọng của mẹ tôi hơi run: "Không, chắc chắn ông ấy rất hận tôi. Tôi…"

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô đó nám lấy tay mẹ, ngắt lời bà: "Yến Tử, có những chuyện chúng ta nên quên đi."

Mẹ tôi là Nghiêm Tiểu Yến, hồi tôi còn nhỏ, hình như bố cũng gọi mẹ là Tiểu Yến, sau khi tôi học trung học, bố tôi gọi mẹ tôi là bà Nghiêm. Tôi và Tử Đông đã lén xì xào bình luận, gọi vợ như thế chẳng khác nào giọng điệu cán bộ nói chuyện với nhau. Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người gọi mẹ thân mật như vậy. Thế rồi tôi bỗng thấy mẹ ra sức lắc đầu, khuôn mặt trong phút chốc nhăn nhúm lại, tội sợ giật nẩy mình, vội vàng bước vào, hỏi: "Mẹ, mẹ lại đau lắm phải không?"

Cô ngồi bên cạnh nói: "Tại dì cả, dì để mẹ cháu bị xúc động, chắc cháu là Khả Khả. Cháu rót ít nước cho mẹ cháu uống đi!"

Tôi vâng lời rót một cốc nước bưng đến, mẹ đã điều chỉnh được nhịp thở bình thường, giới thiệu với tôi: "Khả Khả, đây là dì Mai Tuyết Bình, hồi đó mẹ tham gia đội sản xuất ở nông thôn, dì ấy đã không quản đường xa đi chuyến xe hơn ba tiếng lên thành phố thăm mẹ đấy."

"Cháu cảm ơn dì Mai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!