Tôi là một người không có tinh thần thám hiểm, lại hơi mắc bệnh sạch sẽ, không phải kiểu khách du lịch cứ thấy chỗ nào mới lạ là muốn tới. Tôi thích đi đến nơi nào có thời tiết ấm áp, ánh nắng ngập tràn, không có nhiều khách du lịch, có nhiều cảnh đẹp và phòng ốc, tiện nghi khách sạn phải tốt một chút.
Mỗi năm đi du lịch một lần, đới với tôi giống như được đi hưởng tuần trăng mật vậy.
Trong quá trình trưởng thành, người con gái sớm muộn gì cũng phát hiện ra hai điều: Thứ nhất, cảm xúc mãnh liệt không thể kéo dài lâu, muốn cuộc sống hôn nhận lúc nào cũng giống như thuở ban đầu mới yêu là điều không thể; thứ hai, trong tình yêu, chúng ta không thể đòi hỏi sự công bằng.
Nếu phải so sánh thì có lẽ tôi yêu Á Âu nhiều hơn anh ấy yêu tôi. Anh ấy thuộc tuýp đàn ông theo đuổi sự nghiệp, thành công, tình yêu đối với anh ấy chỉ là sự tô điểm, là điều bắt buộc phải có trong cuộc sống vậy. Tôi thừa hiểu rằng, đối với anh ấy, có nhiều việc sẽ được đặt lên trên cả tôi.
Chỉ có khi đi du lịch là không như vậy. Một năm mới có khoảng chục ngày nghỉ ngơi, tạm xa môi trường quen thuộc và cuộc sống vụn vặt thường ngày, tạm gác công việc sang một bên, trong không gian vô cùng thân mật, riêng tư, anh có thể bỏ qua tất cả mọi quy tắc để hưởng thụ cuộc sống vợ chồng và rất quan tâm đến điều này.
Thế nên đương nhiên là tôi rất coi trọng việc đi du lịch, thường chọn trước địa điểm, sắp xếp hành trình, không bỏ sót bất cứ chi tiết nhỏ nào, cố gắng sắp xếp thật chu đáo, hoàn hảo.
Á Âu là người cuông công việc, lần nào tôi cũng phải "dụ dỗ" bắt anh đồng ý, lúc đó anh mới chịu bỏ ra vài ngày nghỉ ngơi, thế mà lần này, anh lại chủ động nhắc đến. Tôi nghĩ, đúng là quan hệ của chúng tôi đã sang một trang khác rồi.
Tuy nhiên, bây giờ toi lại không có chút hứng thú nào, không thể vặn nổi dây cót tinh thần nữa rồi.
Sự ra đi của mẹ vẫn còn ám ảnh đeo bám tôi, sự ngờ vực về tin nhắn kia vẫn chưa hoàn toàn được xua tan, đến làm việc tôi cũng chểnh mảng, chẳng có sức lực đâu mà phân tích tình cảm của bản thân, làm gì còn hứng thú để đi du lịch. Tâm trạng vô cùng cảm với mọi thứ thế này cần có thời gian mới dần dân tiêu tan được.
Sự nghiêm túc của Á Âu lần này khiến tôi rất bất ngờ. Vài hôm sau, anh nói với tôi đã đặt xong vé máy bay và khách sạn, một tuần sau xuất phát.
Tôi chẳng có cách nào từ chối, đành phải đến công ty xin nghỉ. Dịp này xin nghỉ chẳng thích hợp chút nào, ba tháng trước công ty tôi có điều một tổng giám đốc mới về, mà có sếp mới đông nghĩa với việc cung cách làm ăn mới, người nào cũng lo thể hiện cho thật tốt thì đúng lúc đó mẹ tôi lại ốm nặng rồi qua đời khiến tôi xin nghỉ không biết bao lần, là việc hiếu đã đành, đằng này tôi lại xin nghỉ phép năm ngày nữa khiến ông sếp nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ, nhưng cuối cung vẫn phê chuẩn.
Tôi bàn giao công việc xong, về nhà sắp xếp hành lý, trước tiên cho quần áo vào va li, sau đó đến phòng để đồ lấy mấy món đồ lặn đã dùng hồi đi đảo Saipan. Chúng được để ở tận giá trên cùng, tôi phải cố gắng kiễng chân mới với tới được. Vừa kéo xuống thì chiếc thùng giấy ở bên cạnh cũng rơi xuống theo, đồ đạc bên trong rơi cả vào người, may là không phải đồ nặng.
Tôi ngồi sụp xuống xem, những giấy tờ rơi xuống chân toàn là báo cáo xét nghiệm và bệnh lý của mẹ.
Hôm đó, tôi chỉ lấy những thứ ở ngăn kéo trong phòng mẹ bỏ vào thùng giấy rồi mang về nhà, không hề xem kĩ. Tôi quỳ xuống sắp xếp lại, định vứt vào thùng rác, bỗng vô tình phát hiện ra trong đó có lẫn mấy tờ thông báo kết quả kiểm tra của bố. Đây là những tờ thông báo do tôi và Tử Đông kiên trì khuyên bố đi kiểm tra sức khoẻ toàn diện sau khi biết mẹ bị ung thư. Sau chuyện này, bố có nói với chúng tôi là kết quả kiểm tra khá tốt, thế nên tôi cũng yên tâm.
Tôi cầm lên, thuạn tay lật ra xem, định để sang một bên, bỗng định thần lại, nhìn kĩ vào trang đầu tiên viết nhóm máu của bố tôi, là nhóm AB.
Trong thời gian mẹ nằm viện, tôi đã biết nhóm máu của mẹ là nhóm B, còn tôi chắc chắn là nhóm máu O.
Tôi là con gái của bác sĩ khoa sản, là chị gái của bác sĩ khoa nội nên cũng hiểu biết ít nhiều về kiến thức y học. Người bố có nhóm máu AB và người mẹ có nhóm máu B không thể nào sinh ra con gái có nhóm máu O được.
Chắc chắn có sai sót gì đây.
Tôi như người bị sét đánh, chết lặng trong căn phòng chứ đồ nhỏ hẹp, bức bí. Không biết tôi đã đứng như thế bao lâu, đến khi hít thở cũng cảm thấy khó khăn, tôi mới bước ra, cầm điện thoại gọi cho Tử Đông, hỏi thẳng nó: "Em thuộc nhóm màu gì?"
Nó ngáp dài. "Chị cũng học theo bọn con gái, bắt đầu nghiên cứu những thứ vớ vẩn như nhóm máu, chòm sao à?"
"Không. Chị chỉ muốn biết nhóm máu của em."
Trong điện thoại bỗng yên lặng kỳ lạ, tôi nghe thấy tiếng trái tim mình đập dồn dập, nên cao giọng hỏi: "Tử Đông, nói cho chị biết nhóm máu của em là gì?"
Em trai vẫn im lặng không nói, trái tim tôi nặng như đeo chì, tưởng như nghẹt thở. "Như vậy có nghĩa là em biết rồi."
Cuối cùng nó cũng chịu mở miệng, vội vàng phủ nhận: "Không không, em chẳng biết gì hết."
"Chị hỏi lại một lần nữa, nhóm máu của em là gì?"
Nó nói khẽ: "Nhóm B."
Tôi ngắt điện thoại. Nó không có vấn đề gì, từ nhóm máu đến dáng vóc đều được di truyền từ bố mẹ. Còn tôi, đến lúc ba mươi tư tuổi đầu mời ý thức ra một chuyện: Tôi, hoá ra không phải là con gái của bố mẹ.
Em trai lập tức gọi lại, tôi nghe máy. "Chị, chị đừng có suy nghĩ lung tung."
"Đúng là chị học khoa văn thật, nhưng chị cũng có kiến thức cơ bản về các môn khác. Em đã biết chuyện này từ lâu, thế mà lại giấu chị, lừa gạt chị, Tử Đông!"
"Em không gạt chị, có một nhóm máu gọi là nhóm cis
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!