Anh rất muốn hôn cô...
- Mẹ đến rồi đây
Đang lúc anh có ý nghĩ đó từ ngoài cửa truyền vào tiếng của mẹ anh. Bà đến không đúng lúc rồi.
Bỏ qua suy nghĩ đó, anh chợt nghĩ ra điều một điều. Có phải là mẹ anh đã nói với cô không? Nếu không thì làm sao cô biết được
- Mẹ, có phải mẹ....
Anh cho nói được một câu nguyên vẹn thì cô đã chen vào, lễ phép chà hỏi mẹ anh. Bà xưa nay luôn đối xử với cô rất tốt
- Mẹ mới đến ạ, con chào mẹ
Rồi cô quay sang nói với anh
- Nếu không nhờ mẹ thì làm sao em biết được anh đang ở bệnh viện. Anh còn muốn trách mẹ sao?
Nhờ có mẹ anh, nếu không sau này cô không biết nên đối diện với sự thật tàn khốc này thế nào.
Nhìn thấy cái bụng của cô mẹ anh có phần ngạc nhiên. Bà khó khăn hỏi một câu
- Đứa trẻ là...
Không lẽ cô có gia đình khác rồi sao? Nhưng cũng không thể trách cô được, là con bà có lỗi với cô trước
Anh nhận thấy vẻ mặt khó xử của mẹ, liền lên tiếng giải thích với điệu bộ kháu khỉnh
- Là cháu nội mẹ đấy, không phải mẹ ngày đêm mong có cháu để bồng sao?
Bà kinh ngạc, cháu nội của bà
- Không phải con nói với mẹ là....
- Mẹ nghi ngờ khả năng của con trai mẹ sao?
Bà nghe thế thì tức giận, cháu nội bà bao lâu nay lưu lạc. Chịu khổ sở bên ngoài. Bà mắng anh
- Thằng khỉ này, mày thiệt là. Nếu hôm nay mẹ không tận mắt thấy có phải là cả đời này mẹ cũng không biết luôn không?
Anh thấy thế thì xua tay tỏ ý vô tội
- Con vô tội, chính con hôm nay cũng mới biết
Bà thấy thế lại càng giận hơn. Thằng con này, vô tâm quá, đến con nó nó còn không quan tâm
- Mày còn nói ra được những lời vô trách nhiệm thế à. Nếu mày không bị bệnh có tin là mẹ đánh gãy chân mày luôn không?
Nếu không phải anh đang bệnh, bà nhất định sẽ đánh gãy chân anh, xem anh có còn đi gây họa khắp nơi như vậy được nữa hay không?
Mãi tranh luận với con trai, lúc này bà mới nhớ đến cô. Bà đến bên cô, đỡ vô ngồi xuống. Trách cô nhưng lời lẽ hết sức quan tâm
- Con bé này cũng thật là, bụng mang dạ chửa vậy cũng không nói. Con có giận thằng Quang tới đâu thì đây cũng là cháu nội mẹ mà
- Dạ con xin lỗi. Con suy nghĩ nông cạn quá
Cô thừa nhận, mình có suy nghĩ sẽ sinh con ra và nuôi con khôn lớn mà không cho nó biết đến sự hiện diện của nhà anh
- Mẹ không nên trách con mới đúng, trăm sai ngàn sai đều tại thằng con của mẹ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!