Chương 9: (Vô Đề)

Sáng hôm sau khi Đinh Thái Vi tỉnh lại thì gặp Tô Duy đang nghiêng người ngồi ở đầu giường, cô chỉ nhìn thấy một bên mặt của anh nhưng cũng không rõ biểu lộ thế nào. Nghĩ một chút rồi ngồi dậy, khẽ gọi Tô Duy.

Nghe thấy tiếng cô, Tô Duy quay đầu cười dịu dàng nói "Em tỉnh rồi à."

Đinh Thái Vi gật đầu, muốn tới toilet vệ sinh cá nhân nhưng vừa chuyển động cả người lại thấy bủn rủn. Tô Duy duỗi tay đỡ cô, khàn giọng cười nói "Anh xin lỗi, tối qua…."

Anh cố ý không nói hết câu, mặt cười rạng rỡ, hiển nhiên là không thật lòng muốn xin lỗi. Đinh Thái Vi đỏ mặt không nói nên lời, chỉ đành để anh đỡ. Tô Duy nhẹ nhàng cắn tai cô, tiếng cười truyền vào trong tai, cô có thể nghe ra sự sung sướng trong đó.

Tô Duy lặng lẽ giúp Đinh Thái Vi tẩy rửa, mà Đinh Thái Vi nhất định nhắm mắt nghỉ ngơi. Hai người đều im lặng, không biết qua bao lâu bỗng Đinh Thái Vi khẽ nói "Tối qua anh uống nhiều quá à." Tô Duy cười gật đầu, đợi cô tiếp tục nói. Đinh Thái Vi chần chờ một chút, cẩn thận mở miệng "Anh kéo tay em nhưng lại luôn gọi tên Tô Niệm."

Đinh Thái Vi cho rằng Tô Duy sẽ xấu hổ, không ngờ anh lại cười thành tiếng "Luôn gọi ư?" Hai tay của anh chạy loạn trên người cô, thấp giọng cười "Rõ ràng anh chỉ gọi có một lần mà."

Quả nhiên cô đoán không sai, đêm qua Tô Duy đâu có uống nhiều, chỉ là không biết sao anh lại giả say. Đinh Thái Vi nhắm mắt yên lặng không nói, lặng lẽ đợi Tô Duy mở lời.

Tô Duy vẫn tiếp tục cười, cầm khăn tắm giúp cô lau khô, ôm cô vào lòng "Em đang ghen à?"

Đinh Thái Vi bật cười "Diều này liên quan gì tới em? Em chỉ tò mò chuyện giữa anh và Tô Niệm thôi, nếu như anh không muốn nói vậy từ nay về sau em không hỏi nữa."

Tô Duy cúi đầu nhìn cô, vẫn không ngừng cười "Giờ chúng ta đang hẹn hò, em chắc chắn là đang ghen rồi."

Trong giọng nói của anh có ba phần cô đơn, bảy phần ấm ức, Đinh Thái Vi lập tức bị chọc cười, đấm đấm bả vai anh "Chuyện hôm qua em cũng thấy rồi, em nghĩ Tô Niệm chắc chắn là thích anh." Đương nhiên, cô không đem chuyện Tô Niệm gọi Mạnh Kiều Vũ là Tô Duy nói ra, chuyện này không liên quan tới ghen hay không, cũng không liên quan đến Mạnh Kiều Vũ, là tự cô cảm thấy không nói thì không nói thôi.

Thấy cô cố ý đem đề tai về Tô Niệm nói ra Tô Duy trầm mặc một vài giây, sau đó dùng biểu lộ rất chân thành nói "Từ khi còn rất nhỏ Tô Niệm đã được ba mẹ anh nhận nuôi, khi đó con bé mới bảy tuổi, cả ngày đi theo sau mấy anh em bọn anh, tính cách thì vừa nhát gan lại thích bám người. Lúc ấy trong nhà có bốn đứa trẻ, có một em gái nhỏ, căn bản không cần nhận nuôi Tô Niệm, nhưng ba mẹ anh vì chuyện ba mẹ Tô Niệm nên không đành lòng thấy con bé lưu lạc bên ngoài, vì vậy mới đưa con bé về Tô gia." Dừng một chút anh cười nói "Ba mẹ Tô Niệm có quan hệ rất tốt với gia đình anh."

Đinh Thái Vi nhướn mày, cô không thể hiểu được mục đích khi Tô Duy kể chuyện này ra, vậy nên kiên quyết ngậm miệng.

Tô Duy cúi đầu hôn cô, tiện thể đẩy cô ngã xuống giường, ôm thật chặt "Anh đối với Tô Niệm có lẽ có một chút yêu mến, nhưng sự yêu mến này không bao giờ đủ để anh vất đi thân phận anh lớn để giữ lấy con bé. Về phần tình cảm của cô ấy với anh có gì đặc biệt hay không thì anh lại không cảm thấy quan tâm lắm."

Đinh Thái Vi nghe xong thì bật cười, cô nghĩ người hôm qua kéo tay cô gọi tên Tô Niệm nhất định không phải người đàn ông đang trợn mắt bịa chuyện trước mặt mình lúc này.

Tô Duy không cần nghĩ cũng biết Đinh Thái Vi đang cười gì, nhưng anh vẫn không có ý giải thích, vì thế hai người rơi vào tình trạng trầm lặng. Kì thật Đinh Thái Vi không thể nào tin được lời nói của Tô duy, dù sao những thứ cô nhìn thấy nghe thấy cũng đủ chứng minh trong lòng Tô Duy có Tô Niệm. Nhưng cô cũng không có ý định vạch trần Tô duy, càng không muốn quản chuyện khỉ gió gì đó giữa anh và Tô Niệm.

Dưới con mắt của cô thì hai người kia đều trong trạng thái giận dỗi nhau, có lẽ giữa bọn họ đã có hiểu lầm gì đó.

Yên lặng chốc lát Tô Duy buông cô ra, đứng dậy cười nói "Anh xuống lấy bữa sáng, em ngủ tiếp đi." Nói rồi hôn lên trán cô, đứng lên mở cửa rời đi.

Đến khi Đinh Thái Vi xuống tầng Tô Duy đã dọn xong bữa sáng, anh cười liếc cô "Còn buồn ngủ?"

Đinh Thái Vi cười ngượng ngùng, không đáp lại. Đêm qua đúng là cô không thể ngủ ngon nổi, bị Tô Duy dày vò một đêm cho nên lúc sáng tỉnh dậy vẫn cảm thấy mơ mơ màng màng. Tô Duy biết cô mệt mỏi quá rồi chỉ cười nhạt một tiếng rồi không tiếp tục đề tài đó nữa. Hai người tùy ý nói vài câu, nói tới phim nhựa của Đinh Thái Vi, còn nói đến chuyện chọn kịch bản của cô.

Tô Duy bỏ dao nĩa xuống, quắc mắt nhìn cô "Thái Vi, có phải em không hài lòng với kịch bản mà anh đã chọn cho em không?"

Đinh Thái Vi giật mình sửng sốt, dừng một chút rồi lắc đầu cười nói "Sao có thể, kịch bản anh đưa tới đều rất tốt."

Tô Duy lặng lẽ chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô "Đây là chuyện chúng ta đã nói từ trước, em không cần cảm thấy ngại ngùng."

Đinh Thái Vi cụp mắt, không phản bác nhưng cũng không biết làm thế nào đối đạp lại anh. Quả thật cô không hề muốn tiếp nhận sắp xếp của anh, dù là kịch bản, diễn viên hay tổ chế tác, chỉ cần cô nhận diễn thì họ có dời lịch quay thêm ba tháng cũng không thành vấn đề, có điều cô lại hi vọng giữa bọn họ không tồn tại cái thứ gọi là giao dịch ấy. Vậy nhưng cô cũng không cho chuyện đang xảy ra là xấu, Tô Duy là một tình nhân hoàn mỹ, lúc bọn họ ở chung hoàn toàn giống như hai người đang yêu nhau cuồng nhiệt, đâu có dơ bẩn như những điều người ta vẫn thường bàn tán đâu nhỉ?

Tô Duy thấy cô không nói gì, suy nghĩ rồi dịu dàng nói "Nếu em không thích cách này cũng có thể không cần nhận…" Anh bỗng cười rộ lên "Anh sẽ dùng phương thức khác để có thể đền bù cho em."

Không thể nghi ngờ những lời này là đang muốn nhắc nhở Đinh Thái Vi về quan hệ của bọn họ lúc này. Đinh Thái Vi ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt anh "Kịch bản em chọn được rồi, chuyện sau đó anh cho người đi nói chuyện với chị An đi."

Tô Duy cười gật đầu "Anh hôm nay phải ra ngoài một chút. Trong nhà có CD, nếu không em có thể thay anh chăm sóc mấy bụi họa ngoài hoa viên."

Đinh Thái Vi không nhịn được nở nụ cười, cô không nghĩ Tô Duy sẽ thông báo hành tung của anh với cô, còn thay cô lo lắng giải quyết chuyện cô phải nhàm chán khi ở nhà một mình. Cẩn thận nghĩ lại, gần đây Tô Duy đều như thế, khiến người ta không thấy ấm ức, mà cô, trong một năm này có thể hưởng thụ sự chăm sóc của anh, nói như thế nào cũng vẫn thấy mình buôn bán có lời. Nghĩ thế trên mặt Đinh Thái Vi hiện lên một chút vui vẻ.

Thời gian sau đó Đinh Thái Vi bận rộn nhiều việc, phim chính thức khởi quay. Trước lúc quay đạo diễn Ninh gọi điện hẹn gặp cô, nói cho cô biết ông muốn đề cử cô vào giải thưởng lần này. Trong lòng Đinh Thái Vi vẫn cảm thấy nghi ngờ, tuy nói ở giải Thiết Trí không có quy định nào nói lần đầu diễn thì không thể nhận giải nhưng Đinh Thái Vi vẫn cảm thấy kinh nghiệm của mình vẫn chưa đủ, chỉ sợ làm khó những người tin tưởng mình.

Đạo diễn Ninh hiểu rõ lo lắng và chần chờ của cô, vì thế nói câu cổ vũ "Lần này chính là cơ hội cho cô, mà chúng tôi đều xem trọng cô, cô còn chần chờ gì nữa? Hay là cô không tin tưởng vào diễn xuất của mình?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!