Đinh Thái Vi đi Đại Mạc quay phim thì vài ngày sau Tô Duy cũng ra nước ngoài, nghe nói phải giải quyết chuyện kinh doanh của gia tộc. Đinh Thái Vi đối với lịch sử và hiện tại của Tô gia đều không biết gì, cho nên hoàn toàn không tò mò về hành trình của Tô Duy. Cách ba ngày bọn họ sẽ gọi điện nói chuyện với nhau, có khi là rạng sáng của Đinh Thái Vi, cũng có khi là đêm khuya phía Tô Duy. Hai người mỗi lần đều chỉ nói những chuyện linh tinh, nói rất hào hứng, thậm chí có thể nói chuyện cả buổi.
Hôm đó Đinh Thái Vi phải diễn một cảnh chạy loạn trong bão cát, có thể do điều kiện quá khốc liệt nên rất nhiều cảnh quay không được như ý của đạo diễn Ninh, thậm chí dùng đến kĩ thuật chỉnh sửa phim ảnh cũng không thể tạo hiệu ứng như ý. Lúc này đạo diễn Ninh đã rất bực bội vì thế trút bực tức vào các diễn viên. Sau đó sau nhiều lần diễn đi diễn lại, mãi đến khi mặt trời đem cát vàng nhuộm đỏ, trời chiều dần hạ đạo diễn Ninh mới thỏa mãn phất tay áo, để mọi người thu dọn đạo cụ về lều nghỉ ngơi.
Đinh Thái Vi ngồi trong lều nhìn chằm chằm vào chiếc gương trên tay, cuối cùng vẫn không nhịn được mà buồn bã than hai tiếng. Đang ôm gương ngâm cứu thì điện thoại của cô đổ chuông, cầm lên xem thì ra là của Tô Duy. Tô Duy nghe được cô trả lời câu được câu không, nghĩ một chút rồi dịu dàng hỏi cô đã có chuyện gì xảy ra. Đinh Thái Vi đem chuyện ở trường quay kể cho Tô Duy.
Tô Duy nghe xong yên lặng hai giây sau đó cười an ủi cô "Cũng hai tháng rồi, em cố gắng thêm chút nữa, rất nhanh đã có thể về nhà."
Nghe giọng điệu của anh giống như đang an ủi một đứa trẻ con vậy. Đinh Thái Vi vừa tức vừa buồn cười nói "Nếu biết sớm sẽ xấu xí vì bị phơi nắng đen nhẻm thế này em đã không nhận lời rồi… Trước thông báo cho anh để chuẩn bị tâm lí, đợi gặp nhau rồi không cho anh chê em xấu."
Chợt nghe tiếng cười khẽ của Tô Duy ở bên kia "Anh sao có thể chê em."
Lại qua một tháng, đa phần tình tiết phim đã quay xong, cả đoàn làm phim cũng bắt đầu chuẩn bị về nhà. Mà Tô Duy đã về nước được một tháng, tuy anh biết rõ hành trình và tuyến đi của Đinh Thái Vi nhưng anh không tiện đi đón cô, hai người quyết định sẽ gặp nhau ở nhà Tô Duy.
Đoàn làm phim xuống máy bay đã bị người hâm mộ và phóng viên vây quanh, tất cả đều muốn biết phim tiến triển đến đâu, nhất là đám phóng viên. Đạo diễn Ninh ném lại một câu ý nói đợi xem thì biết rồi mang theo đoàn làm phim đi ra phía cửa lớn, tuyệt không sợ bị phóng viên viết rằng mình là một người đạo diễn xấu tính. Dù sao ai cũng đều biết ông xấu tính rồi, cho nên đến cuối cùng không có ai dám ngăn đón ông nữa.
Chờ xe đi khỏi mấy ngã tư Đinh Thái Vi và chị An mới nhìn nhau cười lên, chị An nghiêng đầu nhìn Đinh Thái Vi, một lúc sau thở dài nói "Gầy, cũng đen đi nhiều."
Mặt Đinh Thái Vi lập tức đầy đau khổ, ánh mắt ai oán "Chị An đừng đả kích em nữa. Lúc ở Đại Mạc mỗi ngày em đều soi gương, sớm biết bộ dạng mình biến thành gì rồi… chị biết không, gương cũng bị em đập rồi."
Chị An lập tức bị chọc cười, rút nhẹ tay gõ vào đầu cô "Em quan tâm đến ngoại hình của mình làm gì, lúc trước không phải em nói ngoại hình không quan trọng sao, chăm chỉ mới là điều cần thiết cơ mà?"
Đinh Thái Vi chớp chớp mắt "Em nói như vậy sao?" Thấy chị An cười như không cười nhìn cô, cô cắn môi "Vậy nhất định là lời nói lúc em còn trẻ tuổi, không tính toán gì hết."
Cuối cùng chị An không thể nhịn được nữa, làm bộ muốn gõ đầu cô. Đinh Thái Vi vội vàng hét lên "Chị đang lái xe đấy, chị An." Chị An liếc cô rồi bật cười "Là chị đã nghĩ nhiều, nếu em cảm thấy nó quan trọng thì đã không chạy tới Đại Mạc hóng gió ba tháng."
Đinh Thái Vi cười cười không nói gì nữa.
Chị An thấy cô yên lặng thì cũng không nói gì nữa, sau khi đưa cô về đến nhà thì dặn dò cô nghỉ ngơi thật tốt. Lúc gần đi lại nhìn chằm chằm vào cô một chút rồi tủm tỉm cười nói "Trong thời gian này em ngoan ngoãn ở nhà dưỡng nhan đi, đợi khôi phục lại rồi quay lại làm việc cũng chưa muộn."
Đinh Thái Vi đưa cô đến cổng, tỏ ra không quan trọng cười nói "Gầy một chút, đen một chút cũng không có gì là không tốt."
Chị An lại bật cười, gõ đầu cô lại bị cô né được. Chị An vui vẻ nói "Vậy em nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì điện cho chị."
Nhiều năm như vậy, cứ mỗi lần chia tay chị An lại nói những lời này. Mà những lời này lần nào cũng khiến cô cảm thấy rất an tâm.
Đinh Thái Vi đưa mắt nhìn chị An lái xe đi, trở lại phòng khách mới nhớ phải gọi điện cho Tô Duy. Cô gọi qua, Tô Duy cười dịu dàng hỏi cô có phải đã về tới nhà rồi không. Cô ừ một tiếng, hơi chần chừ. Cô nói hai ngày tới sẽ ở nhà nghỉ ngơi, chỉ sợ không thể đi gặp anh. Tô Duy vẫn cười, nói không sao.
Cô ở nhà ngủ mê mệt hai ngày, cho đến lúc đạo diễn Ninh gọi đến, mời cô hôm sau đến tham dự tiệc cá nhân của ông tổ chức cô mới tỉnh táo một chút, ý thức được mình đang sống trong môi trường thế nào. Giữa trưa gọi điện cho Tô Duy, nói buổi tối sẽ qua. Tô Duy trầm ngâm một chút rồi khẽ nói "Anh qua đón em."
Sự chăm sóc cẩn thận của anh khiến Đinh Thái Vi thoải mái và mừng rỡ. Khi gặp nhau Tô Duy cẩn thận xem xét cô rồi cười nói "Để anh xem chỗ nào biến dạng rồi nào."
Đinh Thái Vi bị anh chọc cười, khẽ liếc anh, ý là anh tự đến mà xem. Tô Duy nhìn chằm chằm vào cô một chút, đột nhiên cúi xuống hôn lên má cô cười nói "Nhìn thế nào cũng vẫn thấy đẹp."
Hai người lại làm ổ trong nhà hai ngày, không xã giao, không giao tiếp với bên ngoài. Cho đến khi nhận điện thoại của đạo diễn Ninh, Đinh Thái Vi mới nhớ mình đã đồng ý dự tiệc của ông. Tô Duy thật ra đã sớm nằm trong danh sách khách danh dự của đạo diễn Ninh nhưng Đinh Thái Vi không muốn quan hệ của họ bị lộ ra ngoài nên đã gọi điện cho Chị An, nói chị An đến đón cô.
Quả nhiên như cô đoán, bên ngoài tư dinh của đạo diễn Ninh không thếu đám phóng viên. Đinh Thái Vi kính rượu đạo diễn Ninh, cùng vài người quen chào hỏi xã giao, đứng từ xa nhìn Mạnh Kiều Vũ nói chuyện với Tô Niệm, cô còn đang do dự không biết có nên tiến tới bắt chuyện thì thấy Mạnh Kiều Vũ nâng chén rượu mỉm cười với cô. Đinh Thái Vi cười đáp lại, thấy Mạnh Kiều Vũ cúi đầu nói gì đó với Tô Niệm, sau đó đi về phía cô.
Mạnh Kiều Vũ cười nhìn cô "Hình như gầy đi không ít."
Đinh Thái Vi cười "Cũng đen rất nhiều."
Mạnh Kiều Vũ bật cười "Từ nơi đó về có lẽ đã lột mấy lớp da rồi. Như cô vậy là vẫn còn may đó, tôi đã từng gặp một cô gái, vốn rất xinh đẹp, chỉ tiếc là sau khi da xạm đen thì nhan sắc kém rất nhiều."
Đinh Thái Vi cố nhịn cười hỏi "Anh đang đả kích tôi à?"
Hai người không hẹn đều bật cười. Mạnh Kiều Vũ hỏi thăm tình hình gần đây của cô, cô đem chuyện mình lăn lộn với gió cát ở Đại Mạc ba tháng kể ra. Mạnh Kiều Vũ nghe cô phàn nàn thì cười lớn. Hai người nói chuyện qua lại đột nhiên Mạnh Kiều Vũ hạ giọng "Nghe nói đạo diễn Ninh đã đề cử cô vào danh sách nữ phụ xuất sắc nhất đấy."
Đinh Thái Vi giật mình kinh ngạc "Tôi không nghe đạo diễn Ninh nói gì cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!