Đến khi chị An dùng ngón tay lén chỉ về phía Mạnh Kiều Vũ Đinh Thái Vi mới biết vừa rồi chị An không phải muốn an ủi cô, mà là muốn cô lẳng lặng xem kịch hay. Khóe miệng giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì, thừa dịp người khác không để ý cô lặng lẽ di chuyển về phía chị An. Chị An cười tủm tỉm đập bả vai cô, đôi mắt lại không ngừng đảo qua giữa anh em nhà họ Tô và Mạnh Kiều Vũ.
Mạnh Kiều Vũ tiến lên chào hỏi Tô Duy, trên mặt Tô Duy luôn duy trì nụ cười, hai người nói đôi ba câu sau đó Tô Duy chuyển hướng qua Tô Niệm nói "Đã có Kiều Vũ ở đây vậy tiệc tối anh sẽ không đi với em nữa."
Đinh Thái Vi và chị An liếc nhau và đều nhận ra sự nghi ngờ trong mắt đối phương. Theo lí mà nói Tô Duy hắn là phải ghen điên lên chứ, hoặc là dùng thủ đoạn tách Tô Niệm và Mạnh Kiều Vũ ra mới đúng, nhưng những lời này rõ ràng là hoàn toàn không quan tâm tới chuyện Tô Niệm và Mạnh Kiều Vũ hẹn hò với nhau.
Hai người còn đang nghĩ hoặc thì thấy Tô Duy quay đầu, ánh mắt rơi xuống hai người. Chị An phản ứng rất nhanh, kéo Đinh Thái Vi đi đến chào hỏi Tô Duy. Thật ra trong năm người ở đây chỉ có Mạnh Kiều Vũ là không biết quan hệ của Đinh Thái Vi và Tô Duy, nhưng hình như chị An cố tình làm cho Mạnh Kiều Vũ xem, cố hết sức đem khoảng cách của Đinh Thái Vi và Tô Duy kéo càng xa càng tốt. Sắc mặt Tô Duy khó lường, thật sự phối hợp làm như không quen Đinh Thái Vi.
Nói đôi ba câu thì Tô Duy chào tạm biệt rời đi, Tô Niệm và Mạnh Kiều Vũ cũng chào rồi đi theo.
Chờ bọn họ đi hết chị An xoay người tự nhủ "Chuyện quái gì đây trời."
Đinh Thái Vi hé miệng, vừa muốn trả lời lại thấy điện thoại trong túi vang lên, chị An bĩu môi ý bảo cô cứ nghe trước đi. Đinh Thái Vi cười, nhấn nút trả lời. Là Tô Duy, anh nói đang đợi cô ở bãi đỗ xe. Đinh Thái Vi bảo "được" rồi cúp máy, thấy chị An nghi ngờ nhìn cô, cô bĩu môi nói "Tô Duy."
Chị An nhíu mày nói "Anh ta không đi cùng Tô Niệm, tìm em làm gì?"
ĐInh Thái Vi cười cười nhí nhí bả vai cô, "Đừng lo cho em, em ứng phó được."
Chị An nặng nề hừ một tiếng, xoa đầu cô nói "Có chuyện gì nhớ gọi cho chị."
Đinh Thái Vi ngồi trong xe nhớ lại lời vừa rồi của chị An thì bật cười. Cô nghĩ người có việc hình như là Tô Duy mới đúng, có lẽ trong lòng anh ta vẫn rất quan tâm tới chuyện của Mạnh Kiều Vũ và Tô Niệm, vì vậy trên đường luôn giữ không khí trầm mặc. Thật ra nghĩ lại Tô Duy cũng coi như một thân sĩ, ít nhất anh ta tôn trọng sự lựa chọn của Tô Niệm, cũng không làm mấy chuyện cưỡng ép gì hết.
Tô Duy không biết Đinh Thái Vi đang nghĩ gì, anh nghiêng đầu liếc nhìn Đinh Thái Vi, khẽ mở lời "Thì ra em với Mạnh Kiều Vũ có quen biết." Đinh Thái Vi cười gật đầu, vốn muốn nói một câu khen ngợi Mạnh Kiều Vũ nhưng lời đến miệng lại nuốt vào, Tô Duy thấy cô muốn nói lại thôi, nghĩ gì đó rồi cười "Nhất định là em đã xem báo rồi."
Đinh Thái Vi im lặng một chút rồi nói "Tôi nghe nói… Anh và Tô Niệm vốn có hôn ước…"
Trên mặt Tô Duy vẫn là nụ cười dịu dàng, liếc cô một cái có chút chọc tức nói "Sao, em để ý?"
Đinh Thái Vi cười "Chuyện tôi để ý hay không không phải vấn đề." Cô cân nhắc một chút rồi nói "Thật ra nếu anh thật sự yêu mến Tô Niệm cũng không có gì…" Cô chưa nói xong đã phải dừng lại vị nụ cười như không cười đầy chăm chú của Tô Duy dành ình, cô cảm thấy nghẹn họng, sau một lúc mới nói "Tôi đã biết Mạnh Kiều Vũ mười năm, mặc dù không quen thân gì nhưng cách làm người của anh ta tôi cũng có hiểu đôi chút, tôi nghĩ anh ta không phải loại người thích chen ngang phá chuyện tình yêu của người khác."
Tô Duy không nói gì, dừng xe, cười hôn lên trán cô "Đến rồi, xuống thôi."
Anh dắt cô đi vào phía trong nội viện, giống như chuyện cô vừa nói không có liên quan gì đến anh, mà tâm tình của anh cũng không bị ảnh hưởng gì. Đinh Thái Vi yên lặng để cho anh nắm tay dắt đi. Sau khi vào phòng khách Tô duy mới buông cô ra, đi vào phòng bếp chuẩn bị đồ ăn. Đinh Thái Vi làm tổ trên sô pha, thảm mãn thở dài, thầm nghĩ Tô Duy thật sự là một người đàn ông rất tốt.
Tô Duy vẫn tiếp tục làm cơm tây, Đinh Thái Vi nhìn vào chén cơm buồn bực hỏi anh ta còn biết nấu món gì nữa. Thần sắc Tô Duy thay đổi, thẳng thắn nói cho cô biết anh chỉ biết làm mỗi cái đó. Đinh Thái Vi bật cười, gật đầu không nói gì nữa. Cô đang nghĩ xem chuyện tiếp theo xảy ra là gì, thật ra cô cũng biết chuyện gì sẽ diễn ra nhưng cô cũng không sợ, tóm lại chuyện gì tới cũng phải tới thôi.
Hai người uống rượu, ăn chút gì đó. Tô Duy thất cô giữ trạng thái im lặng thì cười hỏi "Em đang nghĩ gì?"
Đinh Thái Vi dừng ăn, ngẩng đầu nhìn anh ta một lúc, đột nhiên đứng lên, cách bàn ăn hôn lên má anh. Tô Duy cũng kinh ngạc, hơi nghiêng đầu, cùng cô đối mắt, môi đối mối. Đinh Thái Vi giật mình sửng sốt, cô không nghĩ Tô Duy sẽ đột ngột quay đầu qua. Nhân lúc cô còn đang giật mình sững sờ, Tô Duy khẽ cạy mở môi cô, kịch liệt hôn môi. Trong lòng Đinh Thái Vi lặng lẽ thở dài, cô nghĩ Tô Duy hiện tại thật sự là Tô Duy dịu dàng ôn hòa thường ngày sao?
Tô duy ôm cô, đặt cô lên bàn cơm, môi trượt xuống, cắn nhẹ lên cổ, cắn xuống xương quai xanh. Dần dần hai người đều cảm thấy rung động. Đinh Thái Vi bị anh hôn đến mức hơi thở dồn dập, ánh mắt mờ mịt. Tô Duy đột nhiên ngẩng đầu, cười nhìn cô "Anh xin lỗi, đã làm bẩn quần áo của em rồi."
Đinh Thái Vi nhìn quần áo dính đầy đồ ăn chỉ sợ không thể mặc nữa, cô phì cười ra tiếng, lắc đầu không nói gì. Tô Duy cười, cúi đầu cắn chặt môi cô. Cuối cùng Tô Duy ôm Đinh Thái Vi lên tầng, xuyên qua hành lang thẳng tắp tiến vào phòng của anh. Hai người không ngừng thở dốc, Đinh Thái Vi ôm chặt Tô Duy, lúc Tô Duy tiến vào trong cô, cô có thể cảm nhận được sự dịu dàng chăm sóc của Tô Duy.
Một tháng sau đó Đinh Thái Vi rất thanh nhàn, thường sau khi quay xong một bộ phim cô sẽ về nhà tĩnh dưỡng một thời gian. Mà Tô Duy cũng rất phóng khoáng trong khoản giao hẹn, cho cô sự đầu tư tốt nhất, hơn nữa đưa cho cô chọn rất nhiều kịch bản chất lượng.
Trong một tháng này bình thường Đinh Thái Vi đều ở nhà tô Duy, nhìn anh loay hoay với đám hoa cỏ hoặc cùng anh nói chuyện phiếm, nói thật thì cũng có chút thích thú. Điều duy nhất kiến Đinh Thái vi khó chịu là Tô Duy không thích qua nhà cô, mỗi lần đều muốn cô lái xe tới.
Thật ra Đinh Thái Vi cũng biết nấu vài món, vì vậy quyết định vào bếp nấu ăn cho Tô Duy. Đinh Thái Vi cố tình dò hỏi sở thích ăn uống của Tô duy, anh nói anh chỉ không thích ăn cay, còn cái khác thì tùy. Lần đầu tiên trổ tài Đinh Thái Vi đã dùng sức cho thật nhiều ớt, đợi món ăn được bưng lên bàn, Tô Duy nhìn hơn nửa bàn ăn đều có màu hồng của ớt thật ra cũng không không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ khẽ cong khóe môi. Chỉ là sau khi ăn thử miếng đầu tiên miệng anh đã biến thành cười khổ.
Lúc ấy Đinh Thái Vi đứng ở bên cạnh nhìn anh không ngừng rót trà vào miệng, chờ ăn bình ổn lại mới cười tủm tỉm đứng dậy đi vào bếp lấy vài món nhẹ khác. Tô Duy chỉ biết dở khóc dở cười, hung hăng cắn vào mũi cô một cái rồi lại hung hăng hôn cô
Lúc hai người ở chung chính là như vậy, hoặc vui đùa hoặc nói chuyện linh tinh, lúc đầu còn thấy mập mờ xấu hổ, đến cuối cùng lại cảm thấy tự tại quen thuộc.
Hôm ấy Đinh Thái Vi không lái xe tới, lúc về đành phải bảo Tô Duy đưa cô về. Lúc ấy Tô Duy đang xử lí tài liệu, nghe cô nói, ngẩng đầu liếc cô một cái cười nói "Đêm nay em ở lại đi."
Đinh Thái Vi nhìn sắc trời bên ngoài "Giờ mới là giữa trưa mà, em về nhà lấy ít đồ, buổi chiều quay lại."
Tô Duy a một tiếng, cẩn thận đề nghị "Có muốn gọi cho Chị An không, để cô ấy tới đón em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!