Ăn cơm xong trời đã hoàn toàn tối chẫm,, Tô Duy hình như cũng không có ý định đưa cô về nhà, Đinh Thái Vi do dự nhưng cũng không biết làm thế nào để mở lời cho tốt. Hai người ngồi trong nội viện hóng mát, Tô Duy loay hoay với đống cây cảnh, Đinh Thái Vi chỉ đứng nhìn nhưng lại có cảm giác thanh tĩnh tự tại lạ thường.
Qua một hồi, Tô Duy đứng lên xoa xoa hai bàn tay đầy bùn, nhìn Đinh Thái Vi nói "Mấy ngày tới ở lại đây đi." Không phải câu hỏi nhưng cũng không thể nhìn ra tâm tình anh ta là gì. Đinh Thái Vi a một tiếng, muốn từ chối lại nghe Tô Duy nói tiếp "Đã trễ lắm rồi, đây lại là vùng ngoại ô, chỉ sợ không tiện lái xe."
Đinh Thái Vi yên lặng một chút, cười rộ lên "Đây có coi là uy hiếp không?" Tô Duy nghiêng đầu liếc nhìn cô nhưng chỉ cười không nói. Đinh Thái Vi tiếp tục cười nói "Tôi không ngại anh tiễn tôi đâu."
Tô Duy trừng mắt "Là tôi cố ý."
Đinh Thái Vi bị chọc cười, giả vờ thở dài "Vậy tôi gọi chị An tới đón."
Tô Duy cười tủm tỉm, đưa tay đỡ cô "Chúng ta vào nhà rồi nói."
Hai người rửa tay, Tô Duy lại pha trà cho cô, Đinh Thái Vi nheo mắt "Buổi tối uống trà, không sợ mất ngủ sao?" Tô Duy cười ngồi xuống cạnh cô "Ngủ không được cũng không sao, chúng ta có thể làm chuyện khác."
Thì ra con người bình thường luôn tỏ ra ôn nhã cũng có thể nói ra những lời thiếu đứng đắn như vậy. Đinh Thái Vi há hốc miệng, cuối cùng vẫn quyết định lơ lời nói lập lờ kia của anh đi, tiếp tục cười nói "Cũng đúng, có thể làm chuyện khác. Hay chúng ta xem đĩa đi?" Thấy Tô duy nhướn mày nhìn cô, cô cười "Tôi thấy trong phòng có nhiều đĩa của Tô Niệm, thậm chí còn có cái chưa từng xuất hiện trên thị trường, tôi hơi tò mò."
Tô Duy nhìn cô, thần sắc vẫn không có gì thay đổi, chỉ nhàn nhạt a một tiếng nói "Những đĩa kia đều cũ cả rồi, không biết còn xem được hay không."
Đinh Thái Vi không nài ép nữa, cười nói một câu "đáng tiếc" sau đó đổi chủ đề, cùng anh nói về phong cách trang trí trong nhà. Tô Duy nói cho cô biết, nhiều đồ ở trong phòng này là sản nghiệp của ông nội anh ta, đã từng bị trưng thu, quay vòng nhiều chỗ cuối cùng mới có thể về lại tay Tô gia. Đinh Thái Vi nghe không khỏi thổn thức về những năm tháng lịch sử của lão gia họ Tô.
Tô Duy nghe cô cảm thán thì bật cười "Thật ra cái này chỉ có cái xác nhà là cũ thôi, bên trong không biết đã được cải tạo bao nhiêu lần rồi."
Hai người đang nói chuyện mà Đinh Thái Vi không nhịn được đã ngáp mấy lần, Tô Duy thấy cô như vậy thì cười nói "Xem ra mấy ngày vừa qua em nghỉ ngơi không tốt thật, trước đi ngủ đi, sau này chúng ta còn nhiều thời gian nói chuyện." Nói rồi còn nháy mắt đầy mập mờ với cô.
Đinh Thái Vi không nhịn được bật cười, gật đầu "Tôi lên tầng trước."
Trong lòng cô thật sự ngạc nhiên, vốn nghĩ đêm nay Tô Duy sẽ làm một chút chuyện gì đó, không nghĩ tới anh ta có thể dứt khoát buông tha cho cô về đi ngủ, không một yêu cầu nào khác. Trước đó khi Tô Duy mở lời giữ cô lại thì cô đã chuẩn bị sẵn tâm lí, nhưng với động thái này của Tô Duy cô ngoài sự kinh ngạc còn có chút yên tâm, thầm nghĩ ít nhất trong hôm nay cô có thể ngủ một giấc an ổn rồi.
Đinh Thái Vi đứng dậy đi lên tầng, Tô Duy cùng cô sánh vai, đến cửa phòng anh ta bước lên trước mở cửa giúp cô. Đinh Thái Vi vội vàng nói cảm ơn, thấy anh cũng đi vào phòng cũng không kinh ngạc, thuận miệng cùng anh ta nói chuyện "Căn phòng này là của Tô Niệm?" Thấy Tô Duy lộ ra thần sắc kinh ngạc, cô cười "Xem ra tôi đoán sai rồi."
Tô Duy liếc nhìn cô, cười và lắc đầu "Đôi khi Tô Niệm cũng tới đây."
Nói vậy là cô đoán đúng rồi. Đinh Thái Vi cười, không nói thêm gì nữa. Đợi Tô Duy đi rồi Đinh Thái Vi mới quan sát thật kĩ căn phòng, phát hiện trên bàn trang điểm có một vài tấm hình của Tô Niệm. Cô đi qua cầm lên xem, người trong hình cười sáng lạn, xinh đẹp động lòng, đúng là một đại mĩ nhân. Đinh Thái Vi không khỏi nhìn thêm một chút, nghĩ thầm, đúng là khó trách, Tô Niệm có thể thành công, ngoài năng lực của Tô gia nâng đỡ, xem ra Tô Niệm cũng là một người khiến người khác gặp cũng khó thể quên được gương mặt cô, đây có lẽ cũng là một nguyên nhân khiến cô ấy thành công.
Đinh Thái Vi đặt ảnh xuống, chậm rãi đi về phía giường nằm xuống, không biết vì sao đột nhiên lại hồi tưởng về mười năm cố gắng của mình.
Nửa đêm Đinh Thái Vi tỉnh lại, không biết có phải vì ban ngày ngủ quá nhiều hay không mà sau khi tỉnh lại cô không thể ngủ tiếp nữa. Cô đi đến cạnh cửa sổ sát đất, thấy Tô Duy đang ngồi ở ghế đá trong sân đình viện hút thuốc. Bóng dáng Tô Duy dưới ánh trăng không hề khác với lần say rượu hôm đó, nhìn thế nào cũng thấy có chút cô đơn.
Đinh Thái Vi nhìn chăm chú một lúc cuối cùng vẫn kéo rèm, tiếp tục lên giường ngủ.
Hôm sau lúc rơi giường trời đã sáng rõ. Đinh Thái Vi mơ mơ màng màng xuống tầng thấy Tô Niệm đang ngồi trên sô pha đọc sách. Cô lập tức bị dọa tỉnh, đêm qua Tô Duy mới nói thỉnh thoảng Tô Niệm cũng đến đây, sáng sớm tỉnh dậy quả nhiên Tô Niệm đã tới. Đinh Thái Vi sững sờ đứng ở đầu cầu thang, do dự không biết có nên xuống dưới không. Vừa hay Tô Duy bưng bữa sáng từ phòng bếp ra, ngước mắt nhìn thấy cô liền cười chào hỏi "Chào buổi sáng."
Đinh Thái Vi đành cố nặn ra một nụ cười "Chào."
Tô Duy thấy cô đứng bất động ở cầu thang bật cười "Xuống ăn sáng thôi."
Đinh Thái Vi a lên một tiếng, không tự chủ được nhìn về phía Tô Niệm ở bên kia. Tô Niệm cũng đang nhìn cô nhưng không giống như bị giật mình, chỉ nhìn cô cười cười coi như chào hỏi sau đó chảy nước miếng chạy đến bên bàn ăn. Chuyện này vượt xa dự đoán của Đinh Thái Vi, cô những tưởng rằng Tô Duy đối với Tô Niệm có tình, Tô Niệm đối với Tô Duy cũng có ý, hiện tại xem ra cũng không hẳn là thế.
Cô trấn định đi xuống, làm bộ không có việc gì ngồi đối diện anh em bọn họ, chợt nghe Tô Niệm cười hỏi "Chị Thái Vi, chị uống gì? Sữa nhé?" Khóe miệng Đinh Thái Vi khẽ giật giật, cụp mi, nhận lấy chén Tô Niệm đưa, nhẹ nói cảm ơn, sau đó một mực yên lặng.
Ánh mắt Tô Niệm luôn chằm chằm vào Đinh Thái Vi và Tô Duy, một lát sau ghé vào bên tai Tô Duy nói "Lần này anh nhìn không tệ."
Tô Duy đưa tay vỗ đầu cô, ánh mắt như có như không rơi xuống người Đinh Thái Vi "Phải không?" Giọng nói cười như không cười, Tô Niệm nghiêm túc gật nhẹ đầu.
Hai anh em bọn họ cứ như thế, không coi ai ra gì mà bàn luận, mà đối tượng bàn luận lại không ai khác chính là Đinh Thái Vi, nói thế nào đều cảm thấy thái quá, nhưng Đinh Thái Vi lại chỉ vùi đầu ăn uống, tuyệt nhiên không chú ý tới cuộc trò chuyện của bọn họ. Thật ra lời Tô Niệm nói Đinh Thái Vi đều nghe thấy hết, cô đoán trước kia Tô Duy đã từng qua lại với những cô gái khác, cho nên Tô Niệm cố ý nhấn vào hai từ "Lần này", có lẽ Tô Niệm cố ý nói cho cô nghe, cũng có lẽ là sự bất mãn của Tô Niệm dành cho Tô Duy.
Ăn xong bữa sáng Đinh Thái Vi đã muốn tạm biệt, lúc ấy Tô Niệm đang uốn éo trên sô pha xem CD, nghe thấy lời cô lập tức ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn cô nói "Chị Thái Vi, chị đừng xem em là người ngoài nhé."
Người ngoài hình như là cô mới đúng… Đinh Thái Vi không biết phải nói gì, cuối cùng cười cười xem như đáp lời. Tô Niệm thấy cô cười thì cũng cười lên, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh "Cùng xem đĩa nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!