Chương 34: (Vô Đề)

Trước kia đến phim trường tham quan, nhìn thấy Đinh Thái Vi ở quảng trường, trong chớp mắt khi cô quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt tĩnh lặng của cô, anh đã đặt cô vào lòng mình… Đầu ngón tay Tô Duy khẽ vuốt khóe môi Đinh Thái Vi, nghe xong lời cô nói, đôi mắt anh trở nên thâm trầm, không nhận ra là cảm xúc gì. Im lặng một lát, anh cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve mặt Đinh Thái Vi.

Dường như Đinh Thái Vi đã nhận ra tâm tư của anh, tựa đầu vào vai anh, cũng im lặng không nói.

"Thái Vi…" Tô Duy ôm cô, chậm rãi nói, "Sau này anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em."

Đinh Thái Vi ừm một tiếng, tỏ vẻ đã nghe thấy.

Tô Duy cười thật tươi, cằm của anh đặt trên mái tóc cô, khẽ nói: "Có lẽ Tô gia không phức tạp như mọi người vẫn đồn, nhưng Tô gia…" Anh ngừng lại một lát, Đinh Thái Vi ngẩng mặt lên, muốn nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh. Tô Duy càng chôn sâu vào mái tóc cô hơn, giọng nói gần như là nỉ non, "Tô gia có rất nhiều người, sau này em sẽ sinh hoạt cùng họ… Đương nhiên trong số đó cũng bao gồm cả anh…" Dường như anh nói năng hơi lộn xộn, lại giống như đang muốn biểu đạt điều gì đó.

Đinh Thái Vi cố gắng ngẩng đầu lên, muốn nghe cho rõ lời nói còn dang dở của anh. Tô Duy nắm chặt lấy tay cô, nói thật nhỏ: "Thái Vi, sau này em hãy luôn luôn ở bên cạnh anh, được không?"

Câu nói này nghe rất giống một lời hứa hẹn, hoặc còn ham chứa một tương lai tương đối không rõ ràng. Đinh Thái Vi không chần chờ lâu, nhanh chóng đồng ý.

Tô Duy nâng mặt cô lên, ánh mắt sáng rực lọt vào đáy mắt cô. Sau đó anh cười, buông cô ra, nâng tay cô lên lần nữa. Đinh Thái Vi kinh ngạc cúi đầu nhìn hành động của anh. Không biết từ lúc nào anh đã cầm trong tay một cái hộp nhỏ, Đinh Thái Vi nhìn anh mở hộp ra, bên trong rõ ràng là một đôi nhẫn kim cương. Hình dáng của chiếc nhẫn kim cương không thể nói rõ đặc biệt ở chỗ nào, Đinh Thái Vi lại cảm thấy có chút kì dị. Tô Duy lấy chiếc nhẫn vừa in với Đinh Thái Vi, đeo vào ngón áp út của cô.

Đinh Thái Vi yên lặng nhìn, chờ Tô Duy đeo vào xong, cô ngẩng mặt lên, cười nhìn anh: "Hình như anh vẫn chưa cầu hôn em mà."

Tô Duy cũng cười, dịu dàng nhìn cô. Anh ừm một tiếng, giọng điệu vừa gian xảo vừa vô tội: "Nhưng mà mới vừa rồi em đã đồng ý với anh sau này sẽ ở bên cạnh anh mà."

Đinh Thái Vi ngẩn người, hình như cũng không sai nên không thể nhịn được cười, khóe môi khẽ cong lên, gương mặt cũng nhăn lại.

Tô Duy nắm tay cô, đưa lên môi hôn: "Thái Vi, Thái Vi, Có phải giờ anh đã hái được em rồi không?"

Đinh Thái Vi cười, cúi đầu quan sát chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út, bỗng phát hiện phần mặt nhẫn nhìn giống như một chiếc lá nhỏ. Đang nghĩ xem có ý ngụ ý gì không chợt nghe Tô Duy cười khẽ hỏi "Nhìn giống mầm đậu không?" Đinh Thái Vi nhìn kĩ một chút, thì ra còn có thêm chi tiết dây leo uốn lượn, cô bật cười nhẹ gật đầu.

Nhớ khi còn bé ông ngoại thường đem "Thái Vi" đọc cho cô nghe, giảng giải cho cô về tên của cô, cô không nhớ mở đầu thế nào, nhưng lại nhớ kĩ hai câu "Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y. Kim ngã lai tư, vũ tuyết phi phi" Nhiều năm về sau cô đọc được bài thơ này, vẫn không nén được nhớ lại cảnh ông ngoại ôm cô trên gối đọc từng câu đầy tình cảm. Lúc đó cô bỗng hiểu những tâm tình ẩn giấu trong từng lời đọc của ông ngoại.

Ông ngoại cô đã trải qua thời điểm loạn lạc, thay đổi cả một nền dân chủ, trải qua vất vả cực khổ, về sau trên con đường quan trường lại nhiều lần bị làm nhục, cuối cùng lui về ở ẩn. Có lẽ mỗi lần ông ngoại gọi tên cô thì lại đang nhớ lại quãng thời gian không thể quay đầu ấy, thế nhưng vĩnh viễn lại không cách nào quên được nó.

Giờ cô lại nghe Tô Duy cười nói có phải anh đã hái được em xuống rồi không, hỏi cô chiếc nhẫn này có giống mầm đậu hay không, có lẽ Tô Duy chỉ nói đến ý nghĩa bề mặt của hai từ "Thái Vi" này, nhưng với Đinh Thái Vi mà nói, mặc kệ ý nghĩa câu nói của Tô Duy là gì, chiếc nhẫn này thật sự đã khiến cô nhớ tới ông ngoại, còn gợi lại cho cô những kí ức xa xưa cùng ông ngoại khi cô còn nhỏ, sao cô có thể không cảm động đây?

Hana: Đây là bài thơ Thái Vi nhé… Thái rau thái rau…. cười chết mềnh. Câu thơ trong đoạn trên nằm ở bài cuối yê

THÁI VI (Lộc minh 7)

( )

Thái vi thái vi!

Vi diệc tố chỉ;

Viết quy viết quy;

Tuế diệc mộ chỉ,

Mỹ thất mỹ cồ,

Hiềm doãn chi cố;

Bất hoàng khải cư,

Hiềm doãn chi cố.

(Hứng dã)

Hái rau vi, hái rau vi,

Rau vi mới mọc hái đi kẻo hoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!