Nửa tháng lại trôi qua, đầu tháng năm, đoàn làm phim tổ chức nghi thức đóng máy, sau đó là lễ ra mắt, công tác hậu kì của bộ phim vẫn chưa hoàn toàn xong xuôi.
Bữa tiệc tương đối nhiều người, tuy cũng có phóng viên ở đây nhưng mọi người đều nhẹ nhàng nói chuyện với nhau, chẳng hề câu nệ. Tất nhiên Đinh Thái Vi cùng đạo diễn, còn có cả nam chính ngồi chung với nhau. Sau tin đồn lần trước, Long Tử Lê không nói chuyện về kịch bản với cô nữa, lần này ngồi cùng nhau, Long Tử Lê lại nâng ly với cô. Đinh Thái Vi hơi ngạc nhiên một chút rồi cũng nhanh chóng vui vẻ nâng ly lên.
Hai người đều nhấp một ngụm nhỏ, Long Tử Lê cười nhìn cô: "Tiếp theo có tính toán gì chưa?"
Đinh Thái Vi nghĩ nghĩ: "Chắc là tạm nghỉ ngơi một thời gian."
Long Tử Lê cười cười, thật ra cô không nói anh ta cũng đoán được phần nào con đường sau này của cô đều đã gắn liền với Tô Duy nhưng anh ta không nói ra, chỉ gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Đinh Thái Vi im lặng một chút rồi hỏi anh ta: "Còn anh thì sao? Tiếp theo có tính làm gì không?"
Long Tử Lê lắc lắc ly rượu: "Chắc cũng nghỉ ngơi." Cười một cái rồi lại nói, "Trước kia Tô Duy có giới thiệu cho tôi một bộ phim nhựa, nếu không có gì bất ngờ thì trọng tâm của sáu tháng cuối năm chắc là sẽ quay bộ phim kia."
Đinh Thái Vi ngẩn người: "Tô Duy giới thiệu?"
Long Tử Lê ừm một tiếng, cười gật đầu: "Hơn một tháng trước đã thương lượng rồi, anh ta đầu tư, tôi diễn."
Đinh Thái Vi tỏ vẻ chờ mong: "Năm nay anh lại đóng đến hai bộ phim nhựa, xem ra anh thật là có phúc."
Từ bảy năm trước Long Tử Lê đã duy trì một năm chỉ đóng một bộ phim, lần nào cũng được khen ngợi. Năm nay đóng hai bộ đã xem như là ngoại lệ. Long Tử Lê cười khẽ, chuyển đề tài: "Đáng tiếc em nói em muốn rời khỏi cái giới này, bằng không sau này chúng ta sẽ lại còn cơ hội hợp tác."
Đinh Thái Vi im lặng một lát, cười nói: "Sau này chúng ta vẫn là bạn mà, không hợp tác với nhau nữa nhưng vẫn còn có thể cùng ăn cơm nói chuyện phiếm mà."
Long Tử Lê bật cười: "Cũng đúng"
Người mời rượu ngày càng nhiều, hai người nói chuyện một lát rồi đều bận việc riêng. Bữa tiệc càng lúc càng náo nhiệt, mọi người đều uống hết mình cho nên đến cuối cùng cũng không còn mấy người còn tỉnh. Đến khi sắp chấm dứt, đột nhiên đạo diễn Ninh gọi Đinh Thái Vi, Đinh Thái Vi quay đầu lại mặt đạo diễn Ninh đỏ bừng vì say, không kìm được bật cười thành tiếng.
Đạo diễn Ninh luôn xem cô như đàn em cho nên cũng không so đo với cô, chỉ trừng mắt nhìn cô: "Thái Vi này, lần này cô hợp tác với Long Tử Lê cũng xem như là đôi nam nữ chính xứng đôi nhất từ trước tới nay tôi đã từng gặp…" Nói xong còn cụng ly một cái.
Đinh Thái Vi bật cười, biết đạo diễn Ninh còn chưa nói xong nên im lặng chờ.
Quả nhiên, đạo diễn Ninh tiếc hận thở dài: "Đáng tiếc hiện giờ cô đang quen với Tô Duy, sau này lại không tính đóng phim nữa." Sau đó lại tiếp tục nói hai lần đáng tiếc.
Đinh Thái Vi nghe xong cũng nở nụ cười. Đạo diễn Ninh có công nâng đỡ cô, cũng giống như chị An, là người mà cô kính trọng nhất trong giới giải trí, lúc này nghe thấy đạo diễn Ninh liên tục thở dài, trong lòng cô cũng không khỏi cảm thấy sầu não. Không diễn nữa có lẽ cũng không là gì với cô, nhưng phải rời khỏi cái giới này, bỏ lại sự mong đợi của các đàn anh đàn chị đối với cô, cô thật sự cảm thấy có hơi buồn.
Im lặng một lát, Đinh Thái Vi cảm kích nhẹ giọng nói với đạo diễn Ninh: "Nếu như sau này có vai diễn phù hợp, đạo diễn Ninh vẫn có thể tìm tới em. Tuy sau này có thể em sẽ không nhận kịch bản nữa nhưng chỉ cần đạo diễn Ninh lên tiếng thì em nhất định sẽ không từ chối. Vai phụ cũng được, vai khách mời cũng được, em cũng sẽ vẫn như bây giờ, hoàn thành thật tốt vai diễn."
Mặt đạo diễn Ninh đỏ bừng, đã rất say nhưng ý thức vẫn còn, nghe cô nói vậy, ông cười gật đầu: "Tuy cô không nhận kịch bản nữa, kĩ thuật diễn có thể bị mai một nhưng cuộc sống không bạc đãi ai, con đường là do tự mình lựa chọn, nói không chừng cô sẽ nhanh chóng tìm được cuộc sống thích hợp với mình, chưa hẳn là không hạnh phúc bằng việc lăn lộn trong cái giới này."
Bất kể là chị An hay đạo diễn Ninh đều thông cảm cùng chúc phúc cho việc cô rời khỏi giới giải trí, Đinh Thái Vi không khỏi cảm động trong lòng, chỉ mong một ngày nào đó có thể hồi báo lại tình cảm ấm áp này của bọn họ.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Đinh Thái Vi tiễn đạo diễn Ninh ra cửa, Tô Duy đứng bên cạnh chờ cô, nhẹ nhàng khoác vai cô, cùng cô nhìn theo xe đạo diễn Ninh.
Tô Duy cúi đầu, thấy vẻ mặt buồn bã của Đinh Thái Vi, anh nhéo nhéo chóp mũi cô, khóe miệng hơi cong lên: "Đi thôi, chúng ta cùng về nhà."
Đinh Thái Vi liền bị chọc cười, gật gật đầu, cùng anh về nhà.
Hiện giờ Tô Niệm đã về San Francisco, Đinh Thái Vi cùng Tô Duy cũng đã về chỗ thường ở. Sau khi vào sân, đột nhiên Đinh Thái Vi ngửi thấy mùi hoa thơm quyện vào cơn gió đêm nên không khỏi ngạc nhiên. Tô Duy đỗ xe xong, thấy cô đứng lặng trong sân nên cười tiến đến ôm lấy eo cô, khẽ hỏi: "Sao thế?"
Đinh Thái Vi hít hít mũi, ra hiệu cho anh ngửi thật kĩ lại: "Là hương hoa dạ lai phải không?"
Tô Duy bật cười: "Chắc vậy. Tất cả cây cối hoa cỏ trong vườn đều do ông nội anh trồng khi còn sống, có rất nhiều loại anh không biết tên."
Đinh Thái Vi à một tiếng, cười cười tựa đầu vào vai anh, cùng anh sóng vai vào nhà.
Vào đến phòng khách, Tô Duy ném chìa khóa xe xuống, đột nhiên nhấc bổng Đinh Thái Vi lên. Không đợi Đinh Thái Vi kịp phản ứng anh đã bế cô xoay vài vòng. Cuối cùng Tô Duy buông cô ra, nụ cười dịu dàng vui vẻ khóa lấy ánh mắt cô: "Rốt cuộc cũng xong rồi."
Không biết anh nói đến bữa tiệc hay việc quay phim, Đinh Thái Vi bật cười giương mắt nhìn anh: "Vậy anh có say rượu không đấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!