Chương 32: (Vô Đề)

Đinh Thái Vi nghe xong, nửa ngày sau cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nói vâng. Qua một lúc, cô cười cười, chuyển đề tài: "Chị An này, tình hình bên Kiều Vũ thế nào rồi ạ? Hôm nay chị có thể tới đây có phải là vì phóng viên đã không còn quấy rầy anh ấy nữa rồi không?"

Chị An cười gật đầu, ra vẻ trêu tức: "Chuyện yêu đương của con trưởng nhà họ Tô, tin tức này giá trị hơn bất kì tin đồn nào, chị nghĩ chắc là toàn bộ paparazzi đều chạy tới đây rồi."

Đinh Thái Vi không để ý tới lời trêu chọc của chị, cười mỉm ghé vào tai chị: "Hôm qua chị có gặp Kiều Vũ không?"

Chị An cảnh giác lùi lại hai bước: "Có gặp, chiều hôm qua paparazzi trên cơ bản đều chạy hết, cậu ta phải đi nơi khác quay nên chị đưa cậu ta ra sân bay. Khi về nhà chị gọi điện cho em thì em lại tắt máy."

Đinh Thái Vi chợt nhớ ra, hơi ngại ngùng cười cười: "Chắc là lúc đó em đang ngủ." dừng một lát, cô nhìn chị An nháy nháy mắt mấy cái, "Chị An này, chị vẫn chưa nhận lời Kiều Vũ à?"

Chị An trừng mắt một cái, "Nhận lời cái gì?"

Đinh Thái Vi cười tủm tỉm: "Đương nhiên là nhận lời ở bên cạnh Kiều Vũ rồi."

Chị An tiếp tục trừng mắt với cô: "Chuyện chung thân đại sự của em xong rồi nên quan tâm đến chị à?"

Đinh Thái Vi nhịn cười, nghiêm mặt nói: "Em đang quan tâm đến chị đấy." Nói xong lại không nhịn được mà bật cười, bước lên nhẹ nhàng cầm tay chị, "Kiều Vũ đã nói với em rồi, anh ấy nói anh ấy sẽ kiên nhận chờ đến khi chị đã nghĩ thấu đáo mọi chuyện. Chỉ sợ ở trong lòng anh ấy những băn khoăn của chị không là vấn đề gì lớn cả, ngược lại chính là tâm ý của chị mới là thứ anh ấy coi trọng nhất.

Thật ra chị An à nếu trong lòng chị có ý thì hãy nói chuyện thẳng thắn với Kiều Vũ, em biết Kiều Vũ đã hạ quyết tâm sẽ ở bên cạnh chị."

Chị An nghe xong, nửa ngày sau cũng không nói gì, cuối cùng cười khổ một tiếng: "Để xem đã."

Giọng nói của chị chứa đầy vẻ bất đắc dĩ, Đinh Thái Vi nghe xong, cũng chỉ có thể cười khổ theo. Chuyện giữa hai người thật ra người ngoài rất khó tham dự vào, tất cả đều phải tự do người trong cuộc nhận ra mới được. Chuyện của chị An và Mạnh Kiều Vũ nếu như không phải chị An tự gỡ bỏ khúc mắc, chỉ sợ người ngoài có nói thêm nữa cũng vô dụng.

Yên tĩnh một lát, Đinh Thái Vi nhìn chị An, nhẹ nhàng nói: "Chị An, chị đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần Kiều Vũ thật lòng vậy thì không có gì là không thể giải quyết."

Chị An cười cười, không nói nữa.

Hai người nhất thời đều không nói gì. Không biết qua bao lâu, đột nhiên chị An giơ tay lên vỗ vỗ mu bàn tay Đinh Thái Vi, như đang cảm khái: "Em cũng sắp rời khỏi cái giới này rồi. Không biết vì sao mấy ngày nay chị lại nhớ tới trước kia… Khi đó em mới vừa vào nghề, chị cũng vừa bước vào cái giới này không lâu, hai ta đều không có kinh nghiệm, cứ đi thẳng về phía trước, không ngờ chớp mắt đã mười năm trôi qua."

Đinh Thái Vi cười tiếp lời: "Đúng vậy. Khi đó chị cũng chẳng biết đòi hỏi với công ty một chút để được quản lý một diễn viên nổi tiếng."

Chị An buồn cười gõ đầu cô: "Em cũng đâu có kém."

Đinh Thái Vi cảm thấy vô cùng cảm động không nói nên lời, yên lặng một lát, chân thành nói: "Chị An, cảm ơn chị."

Thật ra mười năm nay, chị An đã sớm là người đại diện nổi tiếng trong giới này, nắm trong tay nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng nhiều năm nay chị An vẫn chung thủy ở bên cô, vẫn không rời không giận với cô. Phần tình nghĩa này Đinh Thái Vi đã sớm ghi nhớ trong lòng, có lẽ sau này cô sẽ không tiếp tục diễn xuất nữa, nhưng chị An với cô tựa như một người bạn thân, cho dù không hợp tác nữa cũng vẫn là người cô kính trọng nhất.

Chị An búng lên trán cô một cái: "Sau này em hãy chăm sóc mình cho tốt thì xem như đã cảm ơn chị rồi."

Vài ngày tiếp theo, tin tức liên quan đến Đinh Thái Vi và Tô Duy trên báo dần dần ít đi, có đôi khi bị theo dõi, cô và Tô Duy vẫn thoải mái để phóng viên chụp ảnh. Chắc bởi vì vậy mà mọi người dần ít hứng thú theo dõi hơn, mà cuộc sống của Đinh Thái Vi cùng Tô Duy cũng dần dần trở lại bình thường.

Nửa tháng sau, vai diễn của Tô Niệm chấm dứt. Tối đó, đoàn phim mở tiệc nhỏ, vì hôm sau vẫn phải quay tiếp cho nên mọi người cũng không uống rượu. Sau đó Tô Duy đến, mọi người náo loạn một lúc mới giải tán.

Tô Duy tới đón Đinh Thái Vi, lúc ở bãi đỗ xe, đột nhiên Tô Niệm muốn đến nhà Tô Duy. Tô Duy liếc nhìn cô một cái, khẽ cười nói: "Được"

Sau khi ba người về nhà đều có việc riêng, Tô Duy ở trong thư phòng xử lí công việc, Tô Niệm nằm trên ghế sofa xem tạp chí, Đinh Thái Vi vào bếp nấu trà giải rượu mang vào phòng cho hai anh em họ uống.

Tô Niệm nhận chén trà, cười nói cảm ơn.

Đinh Thái Vi cũng cười, lắc lắc đầu, xoay người đi đến cửa thư phòng, gõ gõ cửa.

Tô Duy ngẩng đầu lên, thấy cô vào nên khóe miệng cong lên, không nháy mắt nhìn chằm chằm cô đi đến trước mặt.

Đinh Thái Vi đặt chén trà lên bàn, khẽ cười nói: "Vẫn còn bận sao?" Tô Duy ừ một tiếng, nhìn chén trà. Đinh Thái Vi vội giải thích: "Giải rượu"

Tô Duy cười cười, vươn tay kéo cô vào lòng, mặt dán vào mặt cô, nhẹ nhàng cọ cọ: "Hôm nay có mệt không?"

Đinh Thái Vi nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Khá tốt, thật ra các phân cảnh chính cũng đã quay gần xong rồi, chỉ còn vài cảnh phụ cần bổ sung thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!