Đinh Thái Vi vâng một tiếng, cúi đầu lẳng lặng ăn cơm. Cô vốn tưởng rằng Tô Duy có chuyện muốn nói với cô nên cứ đợi nhưng lại chỉ nhận được sự yên lặng của Tô Duy, cô cũng giữ cho mình bình tâm, không nghĩ nhiều nữa.
Ăn cơm xong, Tô Duy đứng dậy hôn lên trán cô, dịu dàng nói: "Em về phòng nghỉ ngơi trước đi, anh đi rửa bát, lát sẽ lên sau."
Nhìn theo Đinh Thái Vi lên lầu, khóe miệng Tô Duy hơi cong lên, nhanh chóng thu dọn bát đũa, vào bếp rửa bát. Nước chảy ào ào, tâm trạng của anh cũng ẩn trong tiếng nước chảy kia, không để lộ dấu vết mà chảy xuôi theo.
Đến khi dọn dẹp xong xuôi, Tô Duy trở lại phòng khách, chần chờ không lên lầu. Bộ tách trà trên bàn vẫn còn mới như trước, Tô Duy đốt điếu thuốc, ngồi trên ghế sofa, lẳng lặng nhìn mấy chung trà trên bàn. Cũng không biết qua bao lâu, anh lấy lại tinh thần, dập tắt điếu thuốc lá, đứng dậy lên lầu. Chớp mắt nhìn qua bàn trà, anh cúi đầu nhìn gạt tàn ngổn ngang tàn thuốc thì không khỏi nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra lại.
Đến cửa phòng, Tô Duy nhẹ nhàng đẩy cửa ra, thấy Đinh Thái Vi đang cuộn mình trong chăn, chắc là đang ngủ. Ánh mắt Tô Duy đặt vào cô, khóe miệng khẽ nở nụ cười, đi đến bên giường, cúi người khẽ vuốt tóc cô.
"Thái Vi." Tô Duy ôm Đinh Thái Vi vào trong ngực, nhẹ nhàng gọi tên cô.
Đinh Thái Vi mơ màng mở mắt ra, không rõ lý do nhìn Tô Duy.
Tô Duy bật cười, tựa trán mình lên trán cô: "Thái Vi này, anh có chuyện muốn nói với em."
Đinh Thái Vi cúi đầu vâng một tiếng, dần dần tỉnh táo lại, sau đó há miệng thở dốc, khẽ thầm thì: "Để ngày mai nói được không?"
Tô Duy buồn cười vuốt ve mấy sợi tóc của cô rồi dần dần đi xuống, hôn lên xương quai xanh, thấy cô đã tỉnh táo hơn anh mới cố ý nâng mặt cô lên: "Không được"
Đinh Thái Vi than thở một tiếng, hai tay ôm lấy bả vai anh, vùi đầu vào hõm vai anh khẽ nói: "Vậy anh nói đi, em nghe."
Mềm mại nghe lời như vậy, còn mang theo vẻ mơ màng nửa tỉnh nửa mê ngủ, ánh mắt Tô Duy tràn ngập ý cười, ôm trọn cô: "Thái Vi, chúng ta nói chuyện tin tức trên báo hôm nay đi."
"Tin tức trên báo? Có liên quan đến Kiều Vũ đó hả?" Đinh Thái Vi hàm hồ đáp lời, cọ qua cọ lai lên vai anh.
Tô Duy ôm cô vào lòng, nâng mặt cô lên, nhìn vào ánh mắt cô, một lát sau mới gật đầu nói bằng giọng khàn khàn: "Hôm qua em gọi điện cho anh nói là đi ăn cùng với chị An, sao cuối cùng lại đi chung với Mạnh Kiều Vũ?"
Đinh Thái Vi nở nụ cười, giải thích: "Ba người bọn em cùng đi ăn, lúc đó chắc chị An vào toilet."
Tô Duy vẫn ôm cô như cũ, tựa như muốn nhìn ra gì đó trong ánh mắt cô, nhưng Đinh Thái Vi vẫn cố tình giữ vẻ mơ màng, ánh mắt chỉ có vẻ trong sáng. Tô Duy im lặng một chút, cười nói: "Nhưng hôm qua lúc Mạnh Kiều Vũ đưa em về anh không thấy chị An."
Đinh Thái Vi nhớ ra hôm qua chị An ngồi trên xe, ra vẻ bực bội không muốn gặp Tô Duy, sợ nhìn thấy Tô Duy sẽ tức giận nên không khỏi bật cười, vừa cười vừa nói: "Lúc đó chị ấy ngồi trong xe, cũng là vì không muốn đi ra bắt chuyện với anh đấy."
Tô Duy ừm một tiếng, ra vẻ đã hiểu nói: "Chị ta không muốn gặp anh à?"
Đinh Thái Vi vốn tựa vào lòng Tô Duy, nói chuyện câu được câu không, hơn nữa vốn đang buồn ngủ nên lúc trả lời cũng chỉ qua loa, lúc này nghe thấy giọng điệu khác thường của Tô Duy, cô không khỏi sửng sốt, theo trực giác giương mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Tô Duy: "Anh…làm sao vậy?"
Tô Duy vuốt ve mặt cô, đối diện với ánh mắt của cô, thật lâu sau cũng không nói gì.
Đinh Thái Vi hạm tầm mắt, vẫn vùi đầu vào hõm vai anh, cười nói: "Không phải chị An không muốn gặp anh mà do đêm qua em nói với chị ấy muốn rời khỏi giới giải trí, chị ấy có hơi kinh ngạc nên cáu kỉnh với em thôi."
"Rời khỏi giới giải trí?" Tô Duy giật mình, nhanh chóng cười hỏi.
Đinh Thái Vi vâng một tiếng, tựa đầu vào vai anh, tựa như lại muốn ngủ tiếp. Khóe miệng Tô Duy khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô, hơi thở ấm áp vây quanh cô. Đinh Thái Vi không thể không tỉnh ngủ, nghiêm chỉnh giải thích với anh: "Thật ra từ lâu em đã nghĩ tới việc này rồi, chỉ là lúc đó vẫn còn do dự, sau khi ông ngoại qua đời em mới hạ quyết tâm. Nửa đời trước cuộc đời ông ngoại ba chìm bảy nổi, cuối cùng cũng không thể không đưa cả nhà đến phương nam, rời xa trốn thị phi này…"
Thấy Tô Duy như rất hứng thú với chuyện của ông ngoại cô, cô cười cười, kể sơ lược lại chuyện năm xưa của ông ngoại, cuối cùng khẽ thở dài: "Năm đó em bước vào giới giải trí, ông ngoại không nói gì, nhưng em biết trong lòng ông hoặc nhiều hoặc ít vẫn hy vọng em sẽ rời xa cái giới này. Sau đó mẹ em lại hỏi có muốn một lúc nào đó sẻ trở lại cuộc sống bình thường không, không phải làm diễn viên không tốt nhưng mẹ em cảm thấy diễn viên cũng không phải một nghề lâu dài, em nói em sẽ suy nghĩ, thật ra lúc ấy em đã hạ quyết tâm rồi. Đêm qua chị An nghe em nói sau này sẽ không diễn nữa nên chắc trong lòng chị ấy cũng có hơi buồn cho nên trốn trên xe không chịu ra, anh đừng để ý."
Lúc kể Tô Duy bế Đinh Thái Vi ngồi lên đùi mình để nhìn thấy rõ vẻ mặt cô. Nghe xong câu cuối của cô, Tô Duy lơ đễnh cười cười, rồi sau đó cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô: "Anh nghĩ em vì anh mới bắt đầu nảy sinh ý tưởng này."
Đinh Thái Vi há hốc miệng, không biết anh đang nói đùa hay là quá tự phụ.
Thấy vẻ như bị ép buộc của cô, mắt Tô Duy chớp chớp, cầm lấy tay cô cười nói: "Anh biết em không biết nói dối, không sao cả, mặc kệ vì nguyên nhân gì, chỉ cần em rời khỏi giới giải trí anh đều rất vui mừng.
Anh đưa ngón tay của cô lên môi, hôn từng ngón một. Đinh Thái Vi ngẩn người, lúc này mới hiểu ý câu nói vừa rồi của anh, thì ra nói cho cùng anh cũng vẫn tồn tại một chút hy vọng, không hoàn toàn là nói đùa hay tự phụ. Cô hạ tầm mắt, tùy ý để môi lưỡi anh di chuyển trên đầu ngón tay, cuối cùng khẽ nhíu mày, chần chờ nói: "Xin lỗi, Tô Duy…" lời còn chưa nói xong đã bị vùi vào nụ hôn của Tô Duy.
Tô Duy khẽ cắn cánh môi cô, nhanh chóng buông cô ra mỉm cười: "Em chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, cũng không nói gì sai. Nếu như em nói muốn rời khỏi giới giải trí vì anh thì anh sẽ rất cảm động, nhưng nếu không phải thì anh cũng sẽ không yêu em ít đi chút nào. Quyết định này của em khiến anh rất vui."
Đinh Thái Vi đón lấy ánh mắt anh, nhất thời cũng không biết nên đáp lời thế nào, suy nghĩ một lát rồi vẫn im lặng như cũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!