Cuối tháng ba Đinh Thái Vi đã hoàn thành xong phần diễn của mình, sau một buổi mừng công nhỏ bị ép phải tham gia cô đã được về nhà tĩnh dưỡng. Hai tháng sau cô lại tiếp tục tới miền bắc tham gia một bộ phim mới lại ngoài ý muốn gặp Tô Duy.
Thật ra cũng không phải quá lạ, phim này cô lại đóng chung với Tô Niệm, Tô Duy lại tiếp tục tới giám sát công việc quay phim. Đinh Thái Vi khách khí chào hỏi Tô duy, Tô Duy nhìn cô một chút sau đó mới nhẹ gật đầu. Lúc hai người tách ra Đinh Thái Vi nhíu mày, thầm nghĩ sao người này lại tỏ ra như không biết cô như thế nhỉ?
Tảng sáng đoàn làm phim kết thúc công việc, mọi người ầm ĩ đi ăn khuya, Đinh Thái Vi muốn nhanh chóng quay về nhà để nghỉ nên cười nói không đi.
Chỗ cô ở cũng không xa trường quay, cô từ từ đi bộ về, trên đường thấy có người đang ngồi trên ghế dài hút thuốc, khỏi mờ mịt, tâm trạng người hút thuốc có vẻ không tốt lắm. Cô khẽ nở nụ cười, đoán đây là người của đoàn làm phim, ngồi chỗ này suy tư gì đó.
Đợi đi đến gần mới nhìn rõ mặt người đó, Đinh Thái Vi lắp bắp kinh hãi, cô tiến lên hai bước, chần chờ rồi gọi "Anh Tô?"
Người nọ ngẩng đầu, quả nhiên là Tô Duy. Tô Duy chăm chú nhìn cô một lúc, a một tiếng, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh. Đinh Thái Vi kinh ngạc nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống cạnh anh. Tô Duy nghiêng đầu, dịu dàng nhìn cô "Công việc xong rồi à?"
Đinh Thái Vi "Ừ" một tiếng, dừng một chút, nhìn lại anh hỏi "Anh uống rượu."
Tô Duy cười rộ lên, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên mặt anh làm lộ rõ biểu hiện trên mặt anh, có chút nghiêm túc. Đột nhiên Đinh Thái Vi không biết phải nói tiếp sao cho đúng, cũng không hiểu vì sao anh ta lại phiền não đến thế nên đành ngồi yên lặng ở bên, đợi anh mở miệng trước. Tô Duy thu lại ánh nhìn, cười hỏi cô "Ngày mai còn phải quay không?"
Ánh mắt Đinh Thái Vi rơi xuống những đầu ngón tay của anh, hơi nhíu mày, gật đầu. Lại thuận tiện nói "Hình như công việc của Tô Niệm cũng vừa mới kết thúc đấy."
Tô Duy nghiêng đầu, theo ánh nhìn của cô nhìn xuống điếu thuốc đang kẹp trên tay "Quay phim rất vất vả, thường xuyên phải về muộn nhỉ." Ngừng một chút anh lại nhìn Đinh Thái vi "Em chú ý sức khỏe nhé."
Mặc dù chỉ là lời khách sáo nhưng Đinh Thái Vi vẫn mỉm cười nói câu cảm ơn. Sau đó hai người tiếp tục im lặng. Một lúc sau Đinh Thái Vi cuối cùng cũng khẽ mở lời "Ngày mai tôi còn phải quay phim, tôi về trước. Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Sau một ngày ở trường quay cô thật sự rất mệt mỏi, đang muốn đứng dậy lại bị Tô Duy giữ lại. Tô Duy nhìn cô, không biết có phải vì anh ta say rượu hay không mà ánh mắt mang đầy vẻ mơ màng. Anh hỏi liệu cô có thể ở lại với anh một lúc nữa không, giọng điệu dịu dàng cẩn thận, hoàn toàn không còn khí thế hô phong hoán vũ của Tô gia trưởng tử. Đinh Thái Vi cảm thấy trong phút chốc trong mắt anh lóe lên sự khẩu cầu cùng bất lực, sau một giây sửng sốt cô lại ngồi xuống.
Tô Duy nheo mắt, dựa lưng vào ghế "Em bình thường có hay đọc tạp trí không?"
Đinh Thái Vi suy nghĩ rồi thành thật trả lời "Bình thường tôi đều ở bên ngoài quay phim, không có thời gian đọc…" Cô thật sự rất muốn hỏi xem liệu tâm tình của anh không tốt có phải vì chuyện bát quái ấy không nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại, nương theo ánh mắt của anh nhìn ánh đèn ở trường quay phía xa xa vẫn đang sáng.
Tô Duy cũng quay đầu, cẩn thận nhìn cô "Em thật sự tin tưởng ở trong thế giới này chỉ cần mình chăm chỉ có thể có được thứ mình muốn hay sao?"
Anh chuyển chủ đề không phải quá nhanh sao, Đinh Thái Vi đón ánh mắt anh, hé miệng cười "Anh biết tôi muốn gì sao?" Tô Duy lập tức nheo mắt, nhìn chằm chằm vào cô không nói. Đinh Thái Vi cười, tránh ánh mắt của anh ta "Cũng đã phấn đấu mười năm, thêm mười năm nữa, với tôi mà nói cũng không hơn gì."
Tô Duy dùng tay đỡ trán "Vì sao em không suy nghĩ đến đề nghị của tôi?"
Anh nhẹ giọng hỏi, giống như lơ đãng hỏi nhưng thần sắc lại vô cùng chăm chú. Gió đêm thôi qua mang theo hương rượu thoang thoảng từ người anh khiến Đinh Thái Vi hơi hốt hoảng. Cô lặng lẽ cân nhắc, nghĩ thầm anh ta đã hỏi một cách chân thành như vậy thì cô cũng không cần phải che che đậy đậy làm gì. Mỉm cười rồi nhìn Tô Duy nói "Vậy sao anh lại đề nghị như thế?"
Thấy Tô Duy nhíu mày, giống như không hiểu rõ ý cô, cô cười tiếp tục nói "Dùng điệu kiện của anh căn bản không cần chơi mấy trò này."
Tô Duy nghe xong lời của cô thì sửng sốt, nhưng rất nhanh nở nụ cười. Anh nhìn cô, trực tiếp nói ra tâm sự của cô "Em đang sợ hãi."
Đinh Thái Vi cũng cười theo nhưng cũng không phủ nhận "Tôi đương nhiên sợ hãi." Ánh mắt Tô Duy xuyên qua bóng đêm mờ ảo nhìn chằm chằm vào cô, đợi cô tiếp tục nói. Đinh Thái Vi cảm thấy buồn cười nói "Anh có thể tìm người tuổi trẻ hơn tôi, cũng có thể hấp dẫn hơn tôi."
Tô Duy lại nheo mắt, chầm rãi tiến gần đến bên tai cô "Nếu như tôi nói không phải em thì không thể, em có thể một lần nữa thử suy nghĩ không?"
Quả nhiên là người đang say, lá gan và dũng khí để nói cũng lớn hơn nhiều. Đinh Thái Vi lén lút lùi về phía sau, trên mặt vẫn vui vẻ "Sẽ không, tôi vẫn sợ."
Tô Duy lập tức bật cười, đưa tay nắm cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình "Sợ tôi bạc đãi em?"
Ngay cả là say rượu thì động tác và lời nói này cũng có phần quá phận. Đinh Thái Vi nhìn thẳng vào mắt Tô Duy, sau đó giật giật muốn tránh khỏi gông cùm của anh. Tô Duy tăng thêm lực, cười cười nói "Chỉ một năm thôi, chúng ta giao hẹn một năm, được không?"
Ngữ điệu của anh dịu dàng, động tác lại có phần bá đạo, hoàn toàn như một người tâm thần phân liệt. Đinh Thái Vi bật cười "Anh buông tay trước đã."
Quả nhiên Tô Duy thả tay, nhưng chỉ trong tíc tắc anh đã nắm vai cô. Đinh Thái Vi cảm thấy bực bội, hung hăng trừng anh. Tô Duy cười cười kéo cô vào trong lòng mình khẽ nói "Không phải em đang mệt sao? Nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một chút đi."
Đinh Thái Vi bị chọc cười cười, nhìn chằm chằm vào mặt anh "Ở đây ư?"
Tô Duy cười, kéo đầu cô sát vào ngực mình "Tôi muốn em ở lại với tôi thêm một lúc nhưng em lại muốn ngủ, không có cách nào khác chỉ đành làm em bị ấm ức thôi." Có lẽ anh đang muốn xin lỗi nhưng ngữ khí lại vô cùng sung sướng. Đinh Thái Vi không còn muốn so đo mà trực tiếp đem khuỷu tay huých vào bụng anh "Anh lo mà tỉnh rượu đi, tôi đi trước." Cô đứng lên, cũng không quay đầu, thẳng bước về phía trước, càng không quan tâm đến biểu hiện thống khổ của Tô Duy ở phía sau.
Biểu hiện của Tô Duy đúng thật rất đau khổ, vừa rồi bị Đinh Thái Vi huých một cái anh đau đến mực gập cả người xuống. Nhìn thấy bóng Đinh Thái Vi dần xa khóe miệng anh khẽ cong lên. Đợi bình tĩnh anh anh bước nhanh theo sau, ngăn Đinh Thái Vi lại "Có phải khi tôi tỉnh rượu em sẽ đồng ý ở bên tôi?" Anh bình tĩnh nhìn cô, dưới ánh đèn mờ nhạt không thể nhìn rõ được biểu hiện của anh lúc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!