Vẻ mặt không thay đổi, có lẽ tâm ý cũng không thay đổi
Tô Duy liếc nhìn màn hình rồi vuốt tóc cô: "Có thật là không thay đổi chút nào không? Hiện giờ hẳn là có sức hấp dẫn hơn chứ nhỉ?" Nói xong còn hôn lên trán cô một cái. Đinh Thái Vi không tránh, cùi dựa vào lòng anh, gật đầu: "Đúng là có sức hấp dẫn hơn."
Thấy hai người ôm nhau, không coi ai ra gì mà nói giỡn, Tô Niệm cũng không thấy kì quái, đến khi xem xong, cô ta đứng dậy, nhìn về phía hai người: "Em phải đi đây." Rồi nhìn sang Đinh Thái Vi, "Chị Thái Vi, phiền chị dọn mấy cái đĩa này giúp em."
Đinh Thái Vi cười gật đầu, cùng Tô Duy đứng dậy. Hai người đưa Tô Niệm ra cửa, nhìn theo cô ta lái xe đi mới xoay người vào nhà. Đinh Thái Vi dọn dẹp mọi thứ rồi quay đầu lại nhìn Tô Duy: "Việc ở công ty có quan trọng lắm không?"
Tô Duy vốn phải ở lại xử lý mọi việc, sau khi nhận được điện thoại của cô, anh vội vàng chạy tới, cũng không biết có ảnh hưởng đến công việc của anh không. Tô Duy cười nhìn cô, nhẹ nhàng nắm tay cô: "Không sao đâu, bây giờ anh vào thư phòng xử lí công việc sáng nay, em lên lầu trước đi, nếu mệt thì cứ ngủ trước."
Đinh Thái Vi ừm một tiếng, nghĩ nghĩ rồi dặn dò: "Buổi tối đừng nên uống trà, không tốt cho giấc ngủ đâu."
Tô Duy đặt tay cô lên môi hôn, hôn xong lại nựng nịu, lúc này mới buông tay cô ra, khẽ đáp: "Được.
Đinh Thái Vi nở nụ cười, xoay người lên lầu. Phòng của Tô Niệm vẫn giống như trước đây, không có biến hóa gì. Đinh Thái Vi dọn xong mấy cái đĩa, ra khỏi phòng, cô quay đầu lại, nhìn cách bài trí căn phòng, không biết sao lại hơi thất thần. Trở về phòng Tô Duy, những thứ trước kia của cô vẫn còn, thật giống như năm ngoái lúc cô vẫn chưa bỏ đi. Đinh Thái Vi ngồi ở mép giường, ngẩn người một lát rồi đứng dậy dọn dẹp phòng, sửa sang lại những thứ trước kia của cô.
Đến khi dọn dẹp xong, sắc trời bên ngoài đã sẩm tối, Đinh Thái Vi đi vào phòng tắm rửa, lúc đi ra thì thấy Tô Duy đang đứng trước cửa sổ sát đất. Nghe thấy tiếng cô, anh quay đầu lại nhìn cô cười dịu dàng.
"Mọi việc xong hết rồi à?" Đinh Thái Vi cũng cười, vừa nói vừa đi lại.
Tô Duy khẽ ừ một tiếng, vươn tay cầm tay cô, nhận lấy khăn mặt trong tay cô, giúp cô lau khô tóc. Đinh Thái Vi tựa vào đầu vai anh, để mặc anh làm gì thì làm. Anh hôn cô thật sâu, hai người không nói lời nào, trong nhất thời căn phòng yên lặng chỉ nghe tiếng hít thở của hai người. Một lúc sau, đột nhiên Tô Duy cười khẽ: "Anh đi tắm đây."
Đinh Thái Vi sửng sốt, nghe thấy tiếng tim đập của anh liền hiểu ra, bật cười gật gật đầu.
Cô đứng bên cửa sổ, không nhanh không chậm lau tóc. Đèn trước sân vẫn lờ mờ như trước, hòa cùng ánh trăng nhàn nhạt, yên tĩnh lại thảm thiết nói không nên lời. Nhớ cái đêm của hai năm trước cô đây, nửa đêm tỉnh lại không ngủ được nữa, bước đến bên cửa sổ, sau đó nhìn thấy Tô Duy đang ngồi trong ghế đá trước sân hút thuốc. Khi đó ánh trăng dìu dịu, bóng lưng của Tô Duy khiến nhìn ta cảm thấy cô đơn.
Lúc đó cô đã cảm thấy Tô Duy buồn rầu vì Tô Niệm, nay nghĩ lại thì phán đoán của cô chắc là không sai, quả thật Tô Niệm có khả năng khiến cho người ta cô đơn cùng buồn rầu.
Vả lại, ấn tượng đối với Tô Niệm của Đinh Thái Vi cũng chỉ dừng lại ở vẻ xinh đẹp của cô ta. Sau đó Tô Niệm vờ say rượu cầu xin cô trả lại Tô Duy, ra vẻ vô tình mà cố ý tác hợp cho cô và Long Tử Lê, hoặc chuyện bị chụp ảnh đêm qua, cho tới bây giờ cô không hề cảm thấy Tô Niệm là một người đáng giận, ngược lại còn thấy Tô Niệm thật đáng thương.
Đinh Thái Vi đứng bên cửa sổ, thất thần suy nghĩ. Trong sân vẫn yên tĩnh như trước, dường như chỉ có vài cơn gió thổi qua, ngọn cây lay động, cô ở trong phòng lại không thể ngửi được mùi vị ngoài kia.
Không biết từ khi nào Tô Duy đã bước ra từ phòng tắm, anh nhìn bóng lưng Đinh Thái Vi, im lặng một lát rồi tiến lên khẽ ôm lấy cô, giọng khàn khàn hỏi: "Đang suy nghĩ gì thế?"
Đinh Thái Vi thuận thế y tiến vào trong lòng anh, chỉ để anh thấy sườn mặt, mỉm cười không nói gì.
Tô Duy cũng cười, nghĩ ngợi một lát rồi vùi đầu vào hõm vai cô: "Thái Vi này, chuyện hôm nay tuy rằng là do anh cố ý nhưng cũng không nghĩ công khai chuyện này là sai, em…"
Anh vốn muốn hỏi qua cảm thụ của cô nhưng lời đến bên miệng đột nhiên lại không nói được. Anh biết tâm tư của cô, biết cô không muốn bị người ngoài bàn tán, nhưng anh lại cố tình bắt cô phải quyết định…
Đinh Thái Vi cười, nghiêng đầu hôn lên má anh: "Anh nói anh không để ý đến chuyện này, thật ra em cũng không để ý."
Thật lâu sau Tô Duy cũng chưa đáp lời, cánh tay ôm cô siết chặt lại, lát sau mới buồn bã nói: "Thái Vi, em tin anh không?"
Đinh Thái Vi không nghe ra cảm xúc của anh nhưng cũng không do dự nhẹ nhàng gật đầu.
Vẻ mặt Tô Duy thoáng thả lỏng, kéo thân thể cô sát vào mình, dán sát vào mặt cô: "Anh biết em không thích bị người khác quấy rầy, em đừng lo lắng, anh đã thương lượng với giới truyền thông rồi, cho dù có bị chụp ảnh cũng không ảnh hưởng đến công việc của em đâu."
vừa rồi anh xử lí công việc trong thư phòng, mà việc quan trọng nhất là nghĩ cách thương lượng với giới truyền thông. Đinh Thái Vi không chần chờ, cười gật đầu: "Em chỉ sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tiến độ quay phim, đến lúc đó đạo diễn Ninh mà tức giận thì không ai có thể ứng phó nổi đâu." Hai người tưởng tượng ra dáng vẻ tức giận của đạo diễn Ninh, không khỏi bật cười.
Dừng lại một chút, Đinh Thái Vi lại nói: "Thật ra công khai cũng tốt, bằng không mọi người đều hiểu lầm em và Long Tử Lê, em thì không sao, chỉ là liên lụy đến Long Tử Lê, làm cho anh ấy khó xử thì không được tốt lắm."
"Khó xử à?" Tô Duy ôm cô, lơ đễnh cười, hôn lên hai cánh môi của cô, "Chờ đến khi vai diễn này kết thúc, chúng ta ra nước ngoài một thời gian đi, em chịu không?"
Anh không biết lúc nãy Đinh Thái Vi đứng ngoài cửa đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện giữa anh và Tô Niệm, biết chuyện ảnh chụp có Long Tử Lê tham dự vào, thấy anh chuyển đề tài, Đinh Thái Vi cũng không nói ra, cười một tiếng: "Chúng ta đi đâu đây?"
"San Francisco." Tô Duy cười mỉm nhìn cô, nhìn thẳng vào ánh mắt cô.
Đinh Thái Vi kinh ngạc, giương mắt lên nhìn thẳng vào anh, "San Francisco… Đến đó thăm bố mẹ anh sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!