Chương 27: (Vô Đề)

Lời Tô Duy nói anh ta cũng không thèm để ý, khóe miệng hơi nhếch lên, nói cười bình thường.

Long Tử Lê tiếp tục nhìn anh nắm tay Đinh Thái Vi, cuối cùng cười cười nói: "Có phải tôi nên cảm ơn anh đã giải vây cho tôi và Thái Vi không nhỉ?" Scandal của anh ta và Đinh Thái Vi vào tay Tô Duy hẳn là chưa đánh đã tan, quả thật anh ta phải cảm ơn Tô Duy.

Tô Duy im lặng vài giây, cười: "Nhắc mới nhớ, trước kia tôi còn thiếu anh một lời cảm ơn, huống hồ tôi làm vậy cũng không phải vì anh, anh không cần cảm ơn tôi."

Còn nhớ câu nói đùa lúc trước, Tô Duy đã nói sẽ cảm ơn Long Tử Lê vì đã quan tâm đến Đinh Thái Vi, Long Tử Lê liền nói chờ đến khi Đinh Thái Vi đến với anh hãy nói cảm ơn anh ta cũng không muộn. Nay rõ ràng Đinh Thái Vi đã ở bên cạnh anh, anh ta nói vậy cũng không sai.

Long Tử Lê cười cười, không nói tiếp.

Ánh mắt chị An như có như không quét về phía đám phóng viên ngoài kia, thấy mọi người đều không nói, ánh mắt cô dừng lại phía Tô Duy: "Anh và Thái Vi ra trước đi. Sự việc ầm ĩ đến bây giờ đã không đơn giản chỉ là tin đồn nữa rồi, hai người phải chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị paparazzi bám theo bất cứ lúc nào."

Tô Duy cười, nhìn ra ngoài rồi lại nhìn Đinh Thái Vi, dùng ánh mắt hỏi ý kiến cô. Tất nhiên anh không ngại để người ngoài biết quan hệ của anh và Đinh Thái Vi, nhưng anh sẽ tôn trọng ý kiến của Đinh Thái Vi, nếu cô đã không muốn bị quấy rầy thì anh cũng không ép cô phải công khai để bị paparazzi bám theo. Đinh Thái Vi đón lấy ánh mắt của Tô Duy, thấy vẻ dịu dàng trong mắt anh cũng không khỏi mỉm cười, ý tứ rất rõ ràng là muốn anh quyết định tất cả, mặc kệ là tiếp tục trốn trong trường quay hay thoát thân ra ngài cô đều không có ý kiến. Tô Duy ôm lấy cô, nghĩ nghĩ rồi nói: "Anh đến chào hỏi đạo diễn Ninh đã, hôm nay quay đến đây thôi, chúng ta về sớm một chút đi."

Muốn đạo diễn Ninh thả người chỉ sợ không dễ, nhưng Tô Duy là nhà đầu tư, anh đã đề nghị thì chắc đạo diễn Ninh cũng sẽ không nói gì. Đinh Thái Vi hạ tầm mắt, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Tô Duy nhìn về phía đạo diễn Ninh, chỉ thấy đạo diễn Ninh đang cầm kịch bản, chậm rãi đi về phía bọn họ. Vừa rồi cảnh Tô Duy ôm lấy Đinh Thái Vi đã bị đạo diễn Ninh thấy hết, đến khi Tô Duy nhìn về phía ông ấy thì ông cũng đoán được ý định của Tô Duy. Tiến lên chào hỏi vài câu với Tô Duy, hai người nói với nhau vài câu, đạo diễn Ninh nhìn ra ngoài, cuối cùng không thể không bất đắc dĩ gật đầu, đồng ý với đề nghị của Tô Duy.

Mọi người đều có ý nghĩ như nhau, đứng một bên không lên tiếng, bỗng nhiên Tô Niệm nhìn sang Tô Duy, nói nhỏ: "Anh Tô Duy, em thấy hơi đau đầu, có thể đi cùng hai người không?"

Vừa rồi mọi người đều chú ý đến chuyện của Tô Duy cùng Đinh Thái Vi, không chú ý tới cô ta, bây giờ mọi người đều nhìn về phía cô ta, thấy sắc mặt cô ta trắng bệch, quả thật còn nghiêm trọng hơn lúc nãy nên không khỏi tỏ ra quan tâm.

Tô Duy đưa tay lên áp vào trán cô ta, nhíu mày hỏi: "Bị sốt rồi, sao lại không cẩn thận vậy chứ?" Tô Niệm khẽ cúi đầu xuống, không nói gì. Tô Duy nhìn sang đạo diễn Ninh, đạo diễn Ninh vội vàng xua tay: "Mang đi đi, mang đi đi."

Ba người về nhà Tô Duy, vì căn nhà này cũng là sản nghiệp của ông nội Tô Duy, lại ở ngoại ô cho nên có rất ít người biết nơi này, đối với ba người họ mà nói cũng xem như an toàn, ít nhất paparazzi sẽ không bám theo. Xuống xe, Đinh Thái Vi đứng trong sân, nhìn cây đỗ quyên vây quanh cách đó không xa, còn có hoa lan hồ điệp ở khắp nơi, dần dần cô nhìn đến mê mẩn.

Một cơn gió thổi qua, mùi hương hoa quế thơm lừng, Đinh Thái Vi hơi nheo mắt lại, chỉ nhìn về phía tầm mắt có thể đạt được, ánh mặt trời chiếu xuống, ánh nắng màu vàng kim chiếu lên những bông cúc nhỏ đang khẽ đong đưa trong gió.

Cô ở đây gần một năm, cùng uống trà nói chuyện phiếm với Tô Duy, ngắm anh chăm sóc hoa cỏ; cũng vào mùa xuân, cô ra đi, từ bỏ Tô Duy. Lại một năm trôi qua, sau giờ ngọ cuối mùa xuân, cô lại một lần nữa đứng đây, nhớ tới tâm trạng không yên lần đầu tiên mới tới đây, nhớ tới mọi chuyện trải qua ở đây hai năm trước, nhớ tới nụ cười cùng sự dịu dàng vô ý của anh, không hiểu sao mắt cô lại ươn ướt.

Tô Duy đứng bên cạnh cô, nhìn cô một lát sau đó ghé vào tai cô, cúi đầu cười nói: "Hoan nghênh về nhà." Dừng một chút rồi nắm lấy bàn tay cô: "Chúng ta vào nhà thôi."

Đinh Thái Vi gật gật đầu, xoay người sang thì thấy Tô Niệm đang nhìn mình không nháy mắt, cô do dự một lát rồi tiến lên nhẹ nhàng nắm lấy tay Tô Niệm: "Thấy thế nào rồi? Có mệt lắm không?"

Tô Niệm cười cười, gật đầu nói: "Tốt hơn nhiều rồi, cám ơn chị Thái Vi."

Tô Duy đi trước hai người, thấy hai người khách sáo như vậy nên quay đầu lại cười nói: "Tô Niệm uống thuốc trước rồi hãy ngủ một giấc, nếu vẫn không hết sốt anh sẽ gọi điện gọi bác sĩ đến."

Bác sĩ Hồ được xem như bác sĩ gia đình của bọn họ, từ nhỏ đến lớn đều do bác sĩ Hồ chăm sóc cho bọn họ, Tô Niệm vừa nghe thấy đã mím môi: "Anh Tô Duy, anh biết em sợ tiêm nhất mà, lại còn làm em sợ vậy nữa."

Tô Duy giơ tay nhẹ nhàng búng lên trán cô một cái: "Vậy em ngoan ngoãn uống thuốc đi."

Anh mở cửa, nghiêng người mời hai cô gái vào nhà. Đinh Thái Vi vỗ vỗ tay Tô Niệm, an ủi: "Ngủ một giấc sẽ không sao nữa, đừng sợ."

Tô Duy đi vào phòng tìm thuốc, nhìn Tô Niệm uống thuốc rồi mới cười nói: "Mau lên lầu ngủ đi, tối anh sẽ gọi em xuống ăn cơm."

Tô Niệm đứng dậy, giả vờ ấm ức nói: "Biết rồi, em không làm bóng đèn nữa, anh và chị Thái Vi cứ việc ngọt ngào với nhau đi."

Ba người đều bật cười, chớ Tô Niệm lên lầu rồi, Đinh Thái Vi xem đồng hồ, nhìn sang Tô Duy: "Em đi nấu cơm, tủ lạnh có nguyên liệu không?"

Tô Duy bước tới hôn lên chóp mũi cô: "Có" Rồi lại cắn lên vành tai cô, muốn nói gì đó nhưng lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên. Đinh Thái Vi kiễng mũi chân, cười hôn anh một cái: "Nhận điện thoại trước đi, em đi nấu cơm." Nói xong, cô đứng dậy đi vào nhà bếp. Không lâu sau, Tô Duy nhận điện thoại xong, tựa vào cửa nhà bếp nhìn cô cười dịu dàng. Đinh Thái Vi nhướng mày, dùng ánh mắt hỏi anh có chuyện gì.

Khéo miệng Tô Duy hơi mím lại: "Anh lên lầu xem Tô Niệm thế nào."

Đinh Thái Vi ừm một tiếng, cười thật tươi: "Nấu xong rồi em sẽ lên lầu gọi hai người xuống."

Tô Duy đáp lời rồi, không để ý mấy thứ cô đang cầm trong tay, tiến lên ôm cô thật chặt, hôn thật mạnh lên cánh môi cô, quấn quýt môi lưỡi cùng cô.

Đinh Thái Vi lẳng lặng đáp lại anh, chờ anh lùi lại, cô cười nhìn anh: "Đi đi, đừng quấy nhiễu Tô Niệm nghỉ ngơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!