Chương 26: (Vô Đề)

Âm thanh của chị An không lớn nhưng cũng đủ khiến mọi người nghe thấy. Ánh mắt của mọi người đều hướng về Đinh Thái Vi cùng Long Tử Lê, nhất thời đều cảm thấy có chút khó tin.

Long Tử Lê cười nhạt, chuyển hướng sang Đinh Thái Vi, chặt đứt ánh mắt tò mò nghiên cứu của mọi người: "Thật sự xin lỗi đã liên lụy đến em."

Đinh Thái Vi cũng cười, không quá để ý lắc đầu: "Không sao đâu, thật ra anh cũng là người bị hại mà."

Long Tử Lê nhìn cô thật kĩ, đột nhiên hạ thấp giọng: "Chẳng lẽ em không sợ Tô Duy hiểu lầm à?"

Đinh Thái Vi kinh ngạc giương mắt nhìn, sau đó cười thành tiếng. Tối hôm qua Tô Duy ở nhà cô cả đêm, hẳn là sẽ không hiểu lầm gì, mà chuyện này chị có chị An biết, cũng khó trách Long Tử Lê lại hỏi như vậy. Thấy Đinh Thái Vi cười thành tiếng, Long Tử Lê nhíu mày, vừa định nói gì đó thì lại bị chị An ngắt lời: "Bây giờ vấn đề không phải là Tô Duy có hiểu lầm không mà là hai người định ứng phó với chuyện này thế nào đây."

Giọng nói của bọn họ bị ép xuống cực thấp, nhân viên ở đây đều hoài nghi nhìn bọn họ nhưng cũng không dám bước lên nghe lén.

Thật ra lăn lộn trong cái giới này nhiều năm, phải ứng phó với scandal thế nào bọn họ đều đã có tính toán trong lòng, huống chi chị An là người đại diện của Đinh Thái Vi, xử lý chuyện này hẳn là không thể nói chơi, vừa rồi chị hỏi phải ứng phó thế nào cũng chỉ là để giải vây cho Đinh Thái Vi thôi. Đinh Thái Vi hiểu rõ trong lòng, cảm kích liếc nhìn chị An một cái. Chị An xua tay, ánh mắt rơi vào trên mặt Long Tử Lê, ý là muốn anh ta quyết định.

Long Tử Lê đón lấy ánh mắt của chị An, cười: "Chuyện này nên hỏi ý của Thái Vi thì hơn, dù có xử lí thế nào tôi cũng không có ý kiến."

Lại đá vấn đề này cho Đinh Thái Vi, trên mặt Long Tử Lê còn cố tình mang theo một nụ cười ôn hòa. Chị An nhíu mày, định mở miệng nhưng cuối cùng cũng nuốt lời muốn nói vào. Đinh Thái Vi cùi đầu nghĩ ngợi, "Có cần dứt khoát phủ nhận không nhi."

Mắt Long Tử Lê sáng rỡ nhìn cô, không nhịn được cười: "Chỉ sợ càng tô càng đen thôi, càng phủ nhận thì phóng viên lại càng cảm thấy có vấn đề."

Lần này liền Đinh Thái Vi cũng khẽ nhíu mày, im lặng một hồi, cô thật sự không nghĩ ra cách nào hết nên ngẩng đầu lên nhìn chị An. Chị an cũng đang nhìn cô, nhất thời hai người nhìn nhau không nói gì.

Đột nhiên Tô Niệm lên tiếng: "Xin lỗi, đêm qua tôi đã đề nghị anh Tử Lê đưa chị Thái Vi về."

Cô ta cúi đầu, sợi tóc rũ xuống trán che khuất mặt cô ta, không thấy rõ vẻ mặt của cô ta. Đinh Thái Vi kinh ngạc nhìn Tô Niệm, đêm qua Tô Niệm đề nghị Long Tử Lê đưa cô về, quả thật cô có hơi tức giận nhưng chuyện bị phóng viên chụp được căn bản không liên quan đến Tô Niệm… Im lặng một chút, Đinh Thái Vi dịu dàng nói: "Chuyện này không thể trách em được, lúc đó Tử Lê đưa chị về chị cũng đồng ý mà."

Long Tử Lê nhìn nhìn Đinh Thái Vi, chuyển hướng sang Tô Niệm, cúi đầu cười: "Quả thật không thể trách em được, cũng không phải em sai phóng viên chụp ảnh mà."

Tô Niệm nghe xong, cười cười, không nói nữa.

Chị An cầm điện thoại, nhìn nhìn ra bên ngoài: "Không biết tình hình ngoài kia thế nào rồi." Phóng viên ngoài kia không phỏng vấn được Long Tử Lê cùng Đinh Thái Vi, hẳn là sẽ không dễ dàng bỏ đi, nhưng đây là trường quay, đạo diễn Ninh có tiếng nóng tính, hẳn là bọn họ không dám làm loạn trước mặt đạo diễn Ninh đâu. Nghĩ nghĩ, chị An khẽ than: "Vậy thì cứ dùng cách trước kia để xử lí, hai người không nói gì cả, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, cứ để cho bọn họ viết, đến khi bọn họ thấy chán không viết nữa thì lời đồn cũng sẽ dần dần lắng xuống."

Khóe miệng Long Tử Lê nhếch lên, mỉm cười nhìn về phía Đinh Thái Vi, dùng ánh mắt hỏi ý kiến cô.

Đinh Thái Vi cũng nhìn anh ta, cười: "Tôi thì thế nào cũng được, tùy anh quyết định thôi."

Long Tử Lê trầm ngâm, gõ nhẹ vào kịch bản, cuối cùng cười nói: "Không thì cứ làm theo ý của chị An đi. Chỉ cần chúng ta không đáp trả lại thì sự tình sẽ không thể không khống chế được." thấy Đinh Thái Vi gật đầu, Long Tử Lê nhướn mày, lát sau lại ghé sát vào tai cô, cười nói nhỏ: "Em không gọi điện cho Tô Duy à?"

Đinh Thái Vi sửng sốt, nghiêng đầu nhìn anh ta, thấy vẻ trêu ghẹo trong ánh mắt anh ta, cô không khỏi cười rộ lên: "Cũng đúng."

Cô thật sự cầm di động nhấn số của Tô Duy. Tuy rằng cô không muốn chuyện của mình và Tô Duy bị mọi người biết hết nhưng cô cũng không có ý giấu diếm gì, Long Tử Lê là bạn của cô, lại là người cùng nghề nên cô cũng không cần phải che che giấu giấu gì. Mà Long Tử Lê thấy cô thật sự gọi cho Tô Duy nên nhất thời im lặng.

Ở đầu dây bên kia hình như Tô Duy có vẻ kinh ngạc, nhanh chóng cười hỏi: "Thái Vi à?"

Đinh Thái Vi liếc nhìn Tô Niệm bên cạnh, do dự một lát, cuối cùng đứng dậy vừa đi vừa nghe: "Là em đây."

Tô Duy cúi đầu cười: "Nhớ anh à?" Đinh Thái Vi xấu hở, hàm hồ ừm một tiếng, không biết nên nói gì tiếp theo. Tô Duy cười sung sướng, dịu dàng giải thích, "Chuyện bên này vẫn chưa xong, chắc phải đến chiều mới chấm dứt."

Đinh Thái Vi đáp lời, tưởng tượng ra dáng vẻ bận rộn của Tô Duy thì không khỏi cười lên. Im lặng vài giây, cô vẫn lên tiếng hỏi: "Tô Duy à, anh có xem báo ngày hôm nay chưa?"

"Báo à?" Tô Duy à một tiếng, cười nói: "Ảnh của em và Long Tử Lê à? Chụp không tệ, nhưng lần này không phải anh sắp xếp." Lời nói của anh càng khiến cô vui vẻ hơn, Đinh Thái Vi nhất thời nghe đến ngẩn người. Tô Duy thấy cô im lặng nên dừng lại một chút rồi cười nói tiếp: "Thì ra em gọi điện thoại cho anh không phải vì nhớ anh mà là sợ anh hiểu lầm à?"

Giọng điệu kia của anh ba phần là trêu tức, bảy phần ấm ức, Đinh Thái Vi nghe thấy cũng cảm thấy rất buồn cười, giả vờ chân thành cãi lại: "Không phải, em nhớ anh chứ không phải sợ anh hiểu lầm."

Tô Duy cúi đầu cười thành tiếng, cũng chân thành trả lời cô: "Anh cũng nhớ em." Cuối cùng còn hỏi thêm một câu: "Thật sự nhớ anh à?"

Đinh Thái Vi bị chọc cười, ừm một tiếng: "Vừa rồi ở đây có rất nhiều phóng viên, bây giờ vẫn còn chờ ở ngoài. Lúc đầu mọi người cũng không biết đã xảy ra chuyện gì cho nên tất cả diễn viên đều tránh vào trong phòng nghỉ…" Dừng lại một chút, cô bất đắc dĩ khẽ cười nói: "Sau này mới biết phóng viên nhắm vào em và Long Tử Lê."

ở đầu bên kia Tô Duy im lặng, trong chốc lát giọng điệu trở nên chân thành, anh dùng giọng khàn khàn nói: "Anh sẽ sang đó ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!