Chương 19: (Vô Đề)

Thấy cô đột nhiên bật cười thành tiếng Tô Duy bỗng ngẩn người, cuối cùng đành cười khổ nói "Em vẫn không tin anh."

Đương nhiên không tin, cô tin thế nào được đây? Đinh Thái Vi ngồi yên không trả lời anh. Tô Duy nghiêng người ôm chặt lấy cô "Chúng ta bắt đầu lại, được không? Em không tin anh, vậy cứ ngây ngốc ở lại bên anh, xem anh có lừa em không, xem cuối cùng có phải anh thích em hay không."

Lần này Đinh Thái Vi không kháng cự lại hành động của anh, mặc anh ôm cô một lúc rồi mới mở lời "Để em suy nghĩ một chút đã."

Tô Duy cũng không ép cô, khẽ vuốt tóc cô, dịu dàng nói "Được."

Anh đưa cô về nhà, nhìn cô vào rồi mới lái xe rời đi. Cô vẫn đang do dự, có lẽ đã nhìn thấy hợp hợp tan tan trong chốn này quá nhiều, cũng có thể vì chú ý đến mối quan hệ kia của anh, vì thế anh không thúc ép cô, anh tình nguyện cho cô thời gian đợi cô suy nghĩ thật kĩ.

Nói đi cũng phải nói lại, Tô Duy cũng không biết từ khi nào anh đã yêu thích Đinh Thái Vi, có lẽ lần đó thoáng gặp ở trường quay, Đinh Thái Vi mặc một bộ cổ trang, đứng bên bức tường, bóng lưng yên tĩnh nhưng khi quay đầu lại cho anh thấy một sự bình thản nhẹ nhàng, khiến anh nhất thời mê mẩn, hoặc cũng có thể do đoạn thời gian ở chung của hai người. Đinh Thái Vi dịu dàng không đòi hỏi, khiến anh dần dần động tâm.

Nhớ lần mừng năm mới năm đó, hai người đạp tuyết leo núi, sau khi đến đỉnh Đinh Thái Vi chỉ chăm chăm chụp ảnh, dần dần quên mất anh đang ở phía sau cô, mà anh lại chậm rãi bước theo cô, đuổi theo bóng dáng cô.

Anh đứng ở cách đó không xa, nhìn khuôn mặt cô mới phát hiện, thì ra không biết từ khi nào, người bị theo đuổi đã là cô.

Hôm sau Đinh Thái Vi đến trường quay, lúc gặp Tô Niệm không khỏi cảm thấy xấu hổ, cô có cảm giác Tô Niệm đã biết chuyện cô gặp cha mẹ anh. May mà Tô Niệm vẫn biểu hiện như bình thường, khiến Đinh Thái Vi hiểu rõ, dù bên trong Tô Niệm hận cô đến thế nào thì trước mặt cô cũng sẽ không bao giờ thể hiện ra, nhiều lắm là đi tìm Tô Duy ầm ĩ một trận, cho nên cô quyết định làm như cái gì cũng không biết.

Long Tử Lê đã hóa trang xong, thấy cô đến thì nhẹ nhẹ gõ kịch bản trong tay, ý nói đang đợi cô để duyệt thoại. Đinh Thái Vi tặng anh ta một nụ cười tỏ ý đã biết, sau đó vội vàng vào phòng hóa trang trang điểm.

Phân đoạn lần này là cảnh nam nữ chính đã lớn, đây là lần đầu nữ chính thú nhận với nam chính, Đinh Thái Vi mặc sườn xám, rõ ràng là một cô gái hai mươi sáu tuổi lại phải diễn thành một cô gái mười sau mười bảy tuổi đang đắm chìm trong mối tình đầu, tuy giọng điệu sắc sảo nhưng khuôn mặt vẫn phải lộ rõ sự thanh thuần, ngây thơ và bướng bỉnh của một thiếu nữ mới lớn.

Mà Long Tử Lê tuổi cũng không nhỏ, vốn cũng không thích hợp diễn một thanh niên hai muôi tổi, nhưng diễn xuất của anh ta quá tốt, lúc đứng cạnh Đinh Thái Vi cũng khiến người ta cảm thấy họ đúng là một đôi thanh mai trúc mã hoàn hảo.

Thời tiết dần ấm hơn, thời điểm quay phim đúng vào lúc hoa đào nở rộ. Hai anh em đứng dưới cây đào, cô gái thì ngượng ngùng tở rõ tâm ý của mình, khuôn mặt chàng trai lại bị hoa đào che khuất một nửa, có điều vẫn mơ hồ thấy được đôi chân mày của anh đang khẽ chau lại. Anh nhìn chằm chằm vào cô em gái không cùng huyết thống đang đứng trước mặt mình, khóe miệng khẽ cong như đang muốn nghiền ngẫm về lời tỏ tình của cô.

Qua một lúc, khi anh muốn trả lời thì phía sau lưng bỗng xuất hiện người làm khiến anh không thể nói tiếp.

Đến đây phân đoạn kết thúc, hiển nhiên đạo diễn Ninh đối với diễn xuất của hai người bọn họ tương đối hài lòng, sau khi hô cắt thì khẽ cười với hai người.

Hai người cũng cười đáp lại, Long Tử Lê thấy cánh hoa đào vương trên vai Đinh Thái Vi thì cười cười đưa tay phủi đi giúp cô. Đinh Thái Vi cười cảm ơn, vừa đi vừa cùng anh ta tùy ý trò chuyện "Thật ra nội dung phim này rất đơn giản, có điều diễn xuất lại yêu cầu khá cao."

Long Tử Lê cười "Hiện tại chắc đã không cảm thấy hối hận khi nhận đóng phim này rồi chứ?"

Đinh Thái Vi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó bật cười "Không biết. Có điều để em diễn một cô gái nhỏ mười mấy tuổi vẫn cảm thấy không thuận cho lắm."

Long Tử Lê cười cười nhướn mày "Tuổi của tôi xem ra cách nhân vật những mười mấy tuổi, nếu xét ra thì tôi mới khổ."

Anh ta cũng đã ba mươi lăm, diễn một thanh niên hai mươi tuổi, tuy độ tuổi chênh lệch quá nhiều nhưng với diễn xuất hoàn hảo của anh ta thì không sợ không giống. Nhớ tới nội dung vừa diễn cùng Long Tử Lê, Đinh Thái Vi không ngừng âm thần tán thưởng.

Hai người ngồi qua một bên xem đạo diễn Ninh chỉ đạo những diễn viên khác diễn. Đột nhiên Long Tử Lê nhìn lướt qua cô, nhìn về phía cửa ra vào phía sân nhỏ. Đinh Thái Vi nhìn theo ánh mắt anh ta thì thấy Tô Duy đang đứng nói chuyện cùng vài nhân viên, cô nhìn qua rồi quay đi, chợt nghe Long Tử Lê thấp giọng cười nói "Cậu ta đến cũng khá lâu rồi, vừa rồi cũng thấy chúng ta diễn đấy."

Cuối cùng buông thêm một câu "Anh còn nghĩ em đã sớm nhìn thấy cậu ta."

Đinh Thái Vi bật cười, cô thâm nghĩ chắc chắn Long Tử Lê cố ý. Cô cúi mặt, gõ kịch bản "Duyệt thoại đi anh, hôm nay còn một phân cảnh nữa."

Khóe miệng Long Tử Lê khẽ chu lạil, đứng lên "Cậu ta tới."

Đinh Thái Vi nhìn lại nơi đó, quả nhiên thấy Tô Duy đang đi về phía mình, cô lén thở dài, buông kịch bản và đứng dậy. Sau khi chào hỏi Đinh Thái Vi cảm giác bọn họ hình như có chuyện cần nói với nhau vì thế thức thời rút lui tìm người khác buôn chuyện. Tô Duy lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cô, thần sắc không có gì thay đổi, vẫn ôn hòa không gợn sóng.

Long Tử Lê nhìn anh, lại nhìn theo Đinh Thái Vi cười "Xem ra muốn cậu nói một câu cám ơn chắc phải đợi lâu đây."

Lần trước Tô Duy nói muốn cảm ơn Long Tử Lê vì chiếu cố đến Đinh Thái Vi, Long Tử Lê đã nói đợi Đinh Thái Vi quay lại với anh thì cảm ơn cũng chưa muộn.

Tô Duy âm thầm ghi nhớ, cười cười không trả lời.

Long Tử Lê nhìn anh "Cậu cũng biết phần tâm tư này của tôi, không sợ tôi cướp đi Thái Vi sao?"

Tô Duy nhướn mày, hoàn toàn không muốn thảo luận chủ đề nhàm chán này với anh ta, qua hai giây anh nói "Quay hết bộ phim này anh có kế hoạch gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!