Hôm sau Tô Duy đưa Đinh Thái Vi về nhà, gần vào cửa thì đột nhiên Tô Duy dừng xe. Đinh Thái Vi nghi ngờ nhìn anh, anh cười khổ nói "Hình như xe có vấn đề."
Hai người đành phải xuống xe, may mà cũng đến cửa khu nhà, không cần phải đi bộ quá lâu. Tô Duy một tay dắt tay cô, một tay xách hành lí. Lúc Đinh Thái Vi cúi đầu mở cửa thì Tô Duy cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô. Đinh Thái Vi khẽ kinh ngạc sau đó ngoan ngoãn mặc anh hoành hành.
Tô Duy đi rồi Đinh Thái Vi gọi điện cho chị An. Chuyện của cô tới giờ chưa từng dấu chị An, chị An nghe cô nói xong, yên lặng vài giây rồi dặn dò "Mấy ngày này em cứ nghỉ ngơi đi, chuyện quảng cáo kia chị sẽ tìm Tô Duy nói chuyện. Chị nghĩ dù mình bỏ ngang Tô Duy cũng sẽ không truy cứu trách nhiệm đâu." Đinh Thái Vi khẽ ừ một tiếng, vừa muốn tắt điện thoại lại nghe chị An hỏi "Thái Vi, em đang sợ điều gì?
Sợ Tô Niệm sao?"
"Không phải." Đinh Thái Vi cười "Em cảm thấy Tô Duy đã cho em quá nhiều rồi, em không thể quá tham lam."
Cúp điện thoại Đinh Thái Vi nhìn quanh phòng một lần, cuối cùng mệt mỏi ngã vào sô pha. Cô cuộn người trên ghế, chờ mong đến thời gian thanh nhàn tiếp theo. Điều cô không ngờ tới là hôm sau tỉnh lại cô nhận được rất nhiều điện thoại làm phiền. Những cuộc điện thoại kia chủ yếu là của phóng viên gọi tới, bọn họ chưa đợi cô mở miệng đã vội vàng hỏi cô và Tô Duy có quan hệ gì, khiến cô trở tay không kịp.
Trong nhà cô không đặt báo vì thế không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Nếu nói giận thì cô còn cảm thấy hoang mang hơn… chuyện giữa cô và Tô Duy căn bản không có mấy người biết rõ, vậy mà giờ lại giống như cả thế giới đã và đang muốn biết rõ hơn, đang rình rập chuyện của cô, bảo sao cô không kinh hãi cho được? Cuối cùng Đinh Thái Vi dứt khoát tắt máy, dùng máy bàn ngoài phòng khách gọi cho chị An.
Hiển nhiên chị An có thể đoán được tỉnh cảnh của cô, chỉ khẽ căn dặn đôi câu rồi cúp máy.
Nửa giờ sau chị An lái xe đến, trong tay còn cầm tờ báo. Vừa vào cửa chị An đã đưa cho cô nói "Chị vừa thấy bên ngoài có phóng viên, có lẽ vài ngày tới em sẽ không ra ngoài được rồi."
Đinh Thái Vi sững sờ a một tiếng, nhận tờ báo, vừa xem đã thấy hình ảnh cô và Tô Duy hôn nhau được phóng đại trên trang bìa. Có lẽ là hôm qua lúc Tô Duy đưa cô về đã bị chụp được, khuôn mặt được chụp rất rõ ràng, góc chụp cũng rất vừa vặn. Đinh Thái Vi nghiên cứu một chút rồi cảm thán "Quả nhiên là người chuyên nghiệp."
Chị An liếc xéo cô "Vui lắm à?"
Đinh Thái Vi gật đầu "Rất vui." Nói xong thì bật cười.
Chị An không nhịn được gõ đầu cô, cau mày hỏi "Tiếp đây em có tính toán gì không?" Thấy Đinh Thái Vi không nói lời nào chị An lại bực bội gõ lên đầu cô một lần nữa, sau đó thay cô phân tích "Chị cảm thấy phương pháp xử lí tốt nhất lúc này là yên lặng. Đương nhiên nếu em đã hạ quyết tâm muốn rời khỏi Tô Duy cũng có thể đứng trước mọi người mà phủ nhận chuyện này."
Đinh Thái Vi khẽ chớp mắt "Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, em nghĩ mình vẫn nên yên lặng thì hơn."
Chị An trừng mắt nhìn cô một hồi, cuối cùng gật đầu thở dài "Cũng tốt. Ngày xưa lúc em và Mạnh Kiều Vũ xảy ra tin đồn cũng đã giải quyết như thế, cuối cùng tin đồn ấy cũng nhạt dần không phải sao? Chỉ cần đôi bên đều phủ nhận chắc sẽ không có chuyện gì nữa." Dừng một chút, đột nhiên nhớ tới gì đó, chị An hỏi Đinh Thái Vi "Hôm nay em đã liên lạc với Tô Duy chưa?"
Đinh Thái Vi sững người, theo bản năng lắc đầu "Chưa, em tắt di động."
Buổi sáng sau khi nhận được điện thoại của phóng viên, phản ứng đầu tiên của cô là tắt máy, sau đó nghĩ đến chuyện bàn bạc với chị An, có điều chưa hề nghĩ đến chuyện liên lạc với Tô Duy. Giờ chị An nhắc đến Tô Duy khiến Đinh Thái Vi giật mình sững sờ. Cô nghĩ, không biết Tô Duy phản ứng thế nào với tin tức này, cũng không biết anh có biết đường ứng phó hay không.
Chị An nhíu mày "Chuyện này Tô Duy là nam chính, trước em cứ gọi hỏi anh ta một chút, xem thái độ của anh ta thế nào."
Đinh Thái Vi a một tiếng, dùng máy cá nhân gọi điện. Điện thoại đổ chuông, rất nhanh Tô Duy nhấc máy. Đinh Thái Vi nghe được sự lo lắng trong giọng nói của Tô Duy, anh hỏi cô đang ở đâu, có xem báo hay không. Đinh Thái Vi lần lượt trả lời, sau đó hỏi anh dự định thế nào.
Tô Duy cũng không chần chờ quá lâu, dịu dàng nói "Anh lập tức tới ngay."
Đinh Thái Vi nghe vậy vội vàng ngăn cản anh "Chỗ em đang bị phóng viên bao vây, anh mà tới có khi chuyện còn lớn hơn ấy."
Tô Duy khẽ gọi tên cô rồi yên lặng vài giây mới nói "Chuyện này là do anh bắt đầu, vì vậy rắc rối lần này cứ để anh xử lí, em an tâm ở nhà nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ quá nhiều."
Đinh Thái Vi vâng dạ rồi cúp máy, sau đó nhìn chị An nói "Anh ấy nói anh ấy sẽ giải quyết."
Chị An gật đầu không nói gì. Sau một lúc cô cầm tờ báo lên xem xét rồi nói "Từ góc độ này bọn chó săn ấy chắc chắn là đã có mai phục từ trước rồi."
Lời nói lẩm nhẩm của chị An lọt vào tai Đinh Thái Vi lại như trời rung đất chuyển. Đinh Thái Vi tỳ mạnh tay lên bàn, đến mức ngón tay dần chuyển trắng. Nếu như thật sự là mai phục trước, vậy người ngầm báo cho bọn họ là ai?
Chị An không chú ý đến thái độ của cô, chỉ chăm chăm xem báo, sau một lúc đứng lên đi ra ngoài "Chị đi ra ngoài mua giúp em mấy thứ, có lẽ em sẽ phải chôn mình trong nhà một thời gian rồi."
Đinh Thái Vi còn đang bận suy nghĩ xem ai là người đã mật báo cho đám chó săn nên cũng không để ý lời của chị An, chỉ ậm ừ cho qua rồi dựa sâu vào ghế tiếp tục suy tư. Qua hai giờ chị An quay lại, thấy Đinh Thái Vi vẫn duy trì tư thế như lúc cô rời đi thì bật cười nói "Tốt xấu gì em cũng lăn lộn trong giới này mười năm, không lẽ còn sợ mấy cái tin đồn vớ vẩn này?
Nói cho cùng chuyện xấu cũng chưa chắc đã là chuyện xấu, nếu đổi thành người khác không chừng còn có thể xào xáo thành một màn náo nhiệt cũng nên." Đinh Thái Vi không nhịn được bật cười, lắc lắc đầu nhưng không nói gì.
Đợi chị An rời đi trời cũng nhuộm tối, Đinh Thái Vi lén lút nhòm qua cửa sổ, hình như đám chó săn ấy đã rút cả. Cô buông màn, mở di động sau đó đi ăn chút gì, tâm tình dần dần khôi phục bình tĩnh.
Nói thật, lúc mới nhìn thấy tờ báo chính cô còn giật mình. Cô vẫn luôn cho rằng cái vòng luẩn quẩn trong cái thế giới vòng vo ấy cô đã cách xa từ lâu, nay đột nhiên nhìn thấy chuyện xấu của mình trên mặt báo sao cô có thể không kinh ngạc đây? Cô vốn cho rằng quan hệ của mình và Tô Duy sẽ không ai biết, ít nhất Tô Duy cũng không cho phép cho người đào bới đời tư của mình, vậy nhưng ai có thể lường trước được chuyện cuối cùng cũng bại lộ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!