Chương 12: (Vô Đề)

Năm mới đến rất nhanh, mấy ngày này bên ngoài tuyết rơi dày, may là đã quay xong phim vì thế Đinh Thái Vi quyết định chôn mình ở nhà, từ chối hết những buổi xã giao cần đi. Tô Duy cũng rất ít khi ra khỏi nhà, thỉnh thoảng có lái xe ra ngoài thì cũng là đi mua sắm gì đó.

Ngày cuối cùng của năm mới Đinh Thái Vi nấu một nồi lẩu, buổi tối sau khi ăn cơm tất niên hai người ôm nhau đợi năm mới đến. Lần đầu tiên Đinh Thái Vi đến chúc tết nhà chị An, Tô Duy cũng có chuyện cần phải làm, vì thế mãi đến tối mùng hai thì hai người mới thấy mặt nhau. Sáng sớm hôm sau, ánh nắng bên ngoài khẽ lọt qua khung cửa vào trong phòng, bầu trời cuối cùng cũng trong hơn, Tô Duy kéo Đinh Thái Vi khỏi chăn, nói muốn dẫn cô đi leo núi.

Đinh Thái Vi ai oán không muốn đi, trời bên ngoài lạnh như vậy sao anh lại có tâm tư leo núi được chứ?

Thay quần áo giày dép xong, đi qua một đoạn đường vẫn đọng hơi tuyết Đinh Thái vi mới phát hiện thì ra núi ở đây chỉ là một ngọn núi rất nhỏ chưa được khai thác phía sau biệt thự. Trên đường đi Đinh Thái Vi gần như di chuyển theo quán tính, để mặc Tô Duy dắt đi, kéo lê từng bước trên đường.

Núi này thật sự không cao, sau khi lên đến đỉnh Đinh Thái Vi đã bị quang cảnh mênh mông tuyết trắng mê hoặc, cô bắt đầu cảm thấy thật là may vì trước khi đi đã mang theo máy ảnh. Tô Duy thấy cô mải mê chụp ảnh cũng không quấy rầy cô, chỉ lặng lẽ đứng phía sau cô, từ xa nhìn Đinh Thái Vi mải miết chụp phong cảnh phía dưới. Cô mặc một chiếc áo khoác màu trắng, đứng giữa màn tuyết trắng thật giống như đang hòa vào với khung cảnh xung quanh.

Tô Duy đứng cách đó không xa, chăm chú nhìn một bên mặt cô, sau đó chậm rãi châm thuốc, hít một hơi.

Không biết qua bao lâu, Đinh Thái vi quay đầu gọi Tô Duy. Trên tay Tô Duy vẫn còn nguyên điếu thuốc, cười nhìn về phía cô, thấy cô nâng máy ảnh lên, đem nụ cười của anh cùng cảnh vật phía sau thu lại.

Tô Duy ngẩn người, sau đó dập mẩu thuốc, khóe miệng cong lên đi đến gần. Anh từ phía sau ôm trọn lấy cô, đặt cằm lên vai cô, thấp giọng cười nói "Sao lại chụp anh?"

Đinh Thái Vi nghiêng đầu, cười không nói gì. Tô Duy thuận thế hôn cô, cho đến khi hơi thở dồn dập mới buông cô ra. Hai người ôm nhau, ai cũng không nói thêm gì nữa.

Đối với Đinh Thái Vi mà nói, ngày này mặc dù rất mệt nhưng nhìn ảnh chụp được trong máy ảnh cũng coi như đáng giá. Buổi tối Tô Duy ôm cô, hỏi cô cảm nhận của buổi leo núi hôm nay. Đinh Thái Vi không nhịn được bật cười, nghĩ thầm không biết có cần phải viết cho anh một cái nhật kí hành trình không nữa. Tô Duy thậy cô cười thì xoay người chặn lên người cô, hỏi cô cười cái gì.

Đinh Thái Vi nói ý nghĩ của mình ra, Tô Duy nghe xong dở khóc dở cười, cuối cùng dứt khoát dùng hành động thay ngôn ngữ, hung hăng dằn vặt cô một đêm.

Hôm sau khi Đinh Thái Vi tỉnh lại thì Tô Duy đã ra ngoài. Anh để lại giấy nhắn nói chắc phải tối mới về, anh đã làm bữa sáng cho cô, dặn cô nhớ phải ăn. Đinh Thái Vi nhìn chằm chằm vào mảnh giấy một lúc, cuối cùng mỉm cười rời giường đi rửa mặt.

Ăn xong bữa sáng, vừa leo lên sô pha định mở đĩa xem chợt nghe bên ngoài có tiếng xe. Cô chạy ra xem thì thấy khuôn mặt tái nhợt của Tô Niệm, thần sắc hốt hoảng đứng giữa tuyết. Tô Niệm nhìn thấy cô thì vẫn đứng yên nhưng khẽ nói "Chị Thái Vi". Đinh Thái Vi cảm thấy kì quái, đi lên khoác tay cô nói "Bên ngoài lạnh lắm, mau vào nhà đi."

Đỡ Tô Niệm ngồi xuống, lại giúp cô rót chèn trà nóng, Đinh Thái Vi khẽ hít một hơi, chần chờ hỏi "Tô Niệm, có phải em vừa uống rượu không?"

Tô Niệm nhận chén trà, cúi đầu không nói lời nào, xem như thừa nhận.

Đinh Thái Vi khẽ nhíu mày, cô không đoán được nguyên nhân Tô Niệm uống rượu rồi chạy đến đây là gì. Nghĩ một chút rồi khẽ vỗ vai Tô Niệm, ý bảo cô cứ ngồi nghỉ ngơi đi.

Qua một lúc Tô Niệm đột nhiên ôm cánh tay cô, nhỏ giọng thút thít "Chị Thái Vi, nhường anh Tô Duy cho em, được không?"

Đinh Thái Vi sửng sốt, mất một lúc mới bình tĩnh lại, khẽ vỗ nhẹ vai Tô Niệm "Em uống nhiều rồi, chờ khi em tỉnh lại chúng ta nói tiếp."

Tô Niệm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, tiếp tục nói "Chị Thái Vi, chị không biết em yêu anh Tô Duy thế nào đâu… Nhớ cái lúc em mới vào Tô gia, cái gì cũng không biết, hơn nữa luôn sợ mình sẽ làm sai gì đó, chỉ có anh Tô Duy là luôn quan tâm em, cổ vũ em tiếp xúc với mọi người trong n hà. Em nhát gan nên chỉ có thể đi theo phía sau anh ấy, mà anh ấy cũng luôn che chở cho em.

Ông nội không thích em anh ấy cố ý dắt em lúc ẩn lúc hiện trước mặt ông nội, cho đến khi ông nội bị anh chọc cho đau đầu, còn gọi anh đến thư phòng mắng mới thôi." Tiếng khóc ngừng dần, Tô Niệm cũng rơi vào kí ức "Khi còn bé anh Tô Duy rất nghịch ngợm, thường xuyên bị ông nội phạt đứng…" Cô đem từng chuyện từng chuyện xấu lúc trước của Tô Duy ra kể, trên mặt luôn hiện nụ cười nhàn nhạt.

Đinh Thái Vi vừa nghe vừa nhớ tới chuyện Tô Duy kể anh từng bị chó sắn đuổi thì không kìm được cũng bật cười.

Tô Niệm thấy cô cười thì giật mình, nhưng rất nhanh lại tiếp tục kể "Em cũng không biết mình bắt đầu yêu anh Tô Duy từ khi nào. Khi đó ba mẹ cố ý tác hợp cho bọn em, giúp bọn em chỉ hôn, thế nhưng ông nội lại kiên quyết phản đối, thế nên hôn sự phải hoãn lại. Về sau lúc ông nội đã qua đời ba mẹ cũng không còn nhắc đến chuyện hôn ước nữa. Em biết trước khi qua đời ông nội đã ép họ hứa, không được để anh Tô Duy cưới em.

Ông nội hận em như vậy là vì ba mẹ ruột của em lúc còn sống đã làm điều có lỗi với Tô gia. Cơ mà những ân oán kia không phải đều đã biến mất theo cái chết của ba mẹ em rồi sao? Mà em có làm gì sai đâu, sao ông lại hận em như vậy chứ, hận đến mức lúc ông ra đi cũng không muốn tha thứ cho em?

Ngữ điệu của cô bắt đầu kích động, thậm chí còn mang theo chút hận ý. Đinh Thái Vi chỉ lặng lẽ đứng nghe, trong lòng dần dần hiểu rõ. Cô đã hiểu lí do vì sao mỗi lần Tô Niệm nói về ông nội của Tô Duy thì lại có cảm giác oán hận đến thế, thì ra có nguyên nhân ẩn sâu bên trong như thế. Cô chỉ biết há miệng rồi ngậm miệng, đang muốn an ủi Tô Niệm mấy câu thì bắt gặp ánh mắt của cô, tiếng nói không thể thốt nên lời.

Đinh Thái Vi đương nhiên hiểu ý của Tô Niệm, Tô Niệm hi vọng cô có thể rời bỏ Tô Duy. Thế nhưng chuyện giữa hai anh em bọn họ, người ngoài như cô thì liên quan gì đây. Nói trắng ra là giữa hai anh em bọn họ mà nói, cô không hề quan trọng. Cũng không biết cuối cùng Tô Niệm đã nghĩ gì, như cô thấy thì chuyện duy nhất Tô Niệm phải làm chính là gỡ bỏ được khúc mắc với người nhà Tô gia, chứ không phải đến gặp cô rồi mượn rượu giả ngu thế này.

Tô Niệm co người trên sô pha, không chớp mắt nhìn Đinh Thái Vi.

Đinh Thái Vi nghĩ gì đó, khẽ vô vỗ vào lưng Tô Niệm an ủi "Em cũng biết rõ quan hệ của chị với Tô Duy là thế nào mà, vì vậy em không có lí do gì phải lo lắng đâu." Dừng một chút, cô đứng lên "Em ngủ một chút đi, chị đi lấy cho em cái chăn nhé."

Cuối cùng Tô Niệm vẫn nghe lời đi ngủ. Đinh Thái Vi ôm chăn, sau một lúc ngẩn người cuối cùng cũng bị cơn buồn ngủ chiếm lấy, không nhịn được ngủ một giấc thật say. Đến khi cô tỉnh lại Tô Niệm đã đi rồi. Cô nhìn thời gian, năm giờ chiều, cô gọi điện cho Tô Duy hỏi anh có về ăn cơm hay không, Tô Duy cười nói đương nhiên phải về, vì vậy cô cúp máy, đi vào bếp nấu cơm.

Suốt buổi cô cứ nhớ đến những lời nói kia của Tô Niệm, kèm theo thái độ buồn bã và ngữ khí đầy oán hận Đinh Thái Vi cũng cảm thấy thương hại, tuy cô cũng đã nghĩ đến chuyện sẽ buông tay, nhưng cuối cùng cô vẫn không gật đầu đồng ý, vì như cô thấy, giữa cô và Tô Duy chỉ là chuyện giao dịch, căn bản không đáng để Tô Niệm phải hao tâm tổn trí như vậy.

Cô đột nhiên nghĩ, có phải mỗi lần Tô Duy có nhân tình thì Tô Niệm sẽ đều mượn rượu đến giả điên đến đàm phán với đám nhân tình của Tô Duy không nữa? Nghĩ thêm một chút lại thấy liệu Tô Niệm đem những chuyện trong Tô gia nói với cô không biết sau này có giết cô diệt khẩu không đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!