Lúc khởi quay đã là cuối tháng mười một, Đinh Thái Vi dấu người trong áo gió, đứng ở bên cạnh xem các diễn viên khác diễn, đợi hoàn thành mới xoay người rời đi, khi quay lại cô thấy Tô Niệm đang đứng chụp ảnh trước cửa ra vào. Cô ngẩn người nhưng hồi phục rất nhanh, đi lên chào hỏi Tô Niệm.
Tô Niệm thân mật vòng tay qua cánh tay cô "Chị Thái Vi, anh Tô Duy nói anh ấy có việc, bảo em đến đón chị."
Lúc này Đinh Thái Vi mới nhớ ra buổi sáng Tô Duy có nói sẽ tới đón mình, vì thế khẽ cười nói "Đợi lâu không?" Tô Niệm lắc đầu, bộ dáng muốn bao nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu. Đinh Thái Vi mỉm cười, đưa tay vuốt tóc Tô duy nói "Em lái xe tới?"
Tô Niệm gật gật đầu cười "Em tự lái."
Tháng mười một ở phương bắc khí trời đã se lạnh, xe chạy vào n ội viện, hai người vừa mở cửa đã cảm nhận được hơi lạnh bên ngoài. Gió không ngừng thổi khiến lá mùa thu rơi lả tả, rơi đầy sân nhỏ. Đinh Thái Vi nhìn về phía nhà, qua cửa sổ thủy tinh tìm kiếm bóng dáng Tô Duy mà không thấy.
Tô Niệm khẽ giải thích "Anh Tô Duy có lẽ ở thư phòng."
Đinh Thái Vi khẽ a một tiếng, cười đi vào nhà. Tô Niệm sánh vai cùng cô, lúc tới cửa Tô Niệm bước nhanh hơn một bước, móc chìa khóa ra mở cửa. Hai người vào nhà, liếc nhau sau đó ăn ý đi về phía thư phòng. Đang muốn gõ cửa chợt nghe giọng của Tô Duy vang lên từ bên trong "Tuy diễn xuất của Tô Niệm kém Đinh Thái Vi nhưng lượng fan của con bé cao hơn Đinh Thái vi, giải thưởng này để cho Tô Niệm đi, nếu người nào đó dị nghị thì bảo họ trực tiếp tới tìm tôi nói chuyện."
Tô Niệm ngước mắt nhìn Đinh Thá Vi, thấy Đinh Thái Vi cũng đang tủm tỉm nhìn mình cười vội vàng nở nụ cười, sau đó đưa tay gõ cửa.
Không bao lâu Tô Duy bước ra, thấy thần sắc hai người kì quái, khóe miệng khẽ cong cười hỏi "Có phải đói bụng không?" Tô Niệm há hốc miệng, vừa muốn nói chuyện lại bị Đinh Thái Vi cười chặn lại "Đói, hôm nay em mới ăn có một bữa, anh mau đi nấu đi."
Tô Duy nắm tay cô, hôn nhẹ lên trán cô cười nói "Anh đi đây." Sau đó chuyển qua Tô Niệm "Em bảo hôm nay có khách đến mà?
Đinh Thái Vi bị Tô Duy nắm chặt đành phải nghe hai anh em họ nói chuyện. Cô chợt nghĩ tới chuyện vừa rồi, đương nhiên Tô Duy hi vọng Tô Niệm nhận được giải thưởng, bất kể là xuất phát từ ý riêng hay anh thật sự cho rằng năng lực của Tô Duy đủ để đạt được giải thưởng ấy. Thật ra dù ai nhận được giải Đinh Thái Vi đều cảm thấy không vấn đề, bởi căn bản cô không hề quan tâm tới giải thưởng kia.
Chỉ là vừa rồi lúc Tô Duy nắm tay cô, giả ý thân mật trong mắt Tô Niệm thoáng hiện lên một chút ảm đạm khiến cô không thể không cảm thán.
Tô Duy bận rộn trong phòng bếp, Tô Niệm và Đinh Thái Vi tùy ý ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm. Thấy Đinh Thái Vi nhìn chằm chằm vào bộ pha trà Tô Niệm cười nhớ lại "Bộ pha trà này chính là của ông nội cho anh Tô Duy đấy."
Đinh Thái Vi ngước mắt cẩn thận lắng nghe.
Tô Niệm cầm chén trà khẽ vuốt "Khi còn bé anh Tô Duy rất nghịch ngợm, thích nhất là quậy phá ông nội, đập nát bồn hoa ông yêu thích, nhổ bụi lan ông nội cố công chăm sóc, bỏ cà phê vào trà của ông…" Trên mặt cô tràn đầy vui vẻ, từ từ rơi vào hồi ức xa xăm "Mỗi lần ông nội pha trà chỉ để mình anh Tô Duy bên cạnh, lúc đầu anh ấy cũng hứng thú, sau lại sợ làm phiền ông nên dần dần cảm thấy chán nản.
Anh ấy thấy em thích bộ pha trà này nên đã lấy từ chỗ ông cho em, có điều ông nội không cho phép anh ấy tặng cho người khác, mãi cho đến khi ông nội qua đời anh ấy cũng không đưa bộ bàn trà này cho em."
Đinh Thái Vi lặng lẽ lắng nghe, càng nghe càng kinh hãi. Ngữ điệu của Tô Niệm không một chút nào thể hiện tình cảm yêu mến với ông nội Tô Duy, oán trách ông nội Tô Duy không cho cô bộ pha trà hay có ẩn ý thâm sâu gì đó phía sau? Tô Niệm vẫn khẽ vuốt chén trà, ánh mắt như có như không liếc về phía Tô Duy đang bận rộn trong nhà bếp. Đinh Thái Vi không khỏi lén thở dài, không biết nên nói tiếp thế nào.
Hai người đều trầm mặc, một lúc sau Đinh Thái Vi chợt nhớ gì đó cười chuyển đề tài "Chị thấy trên phòng em có rất nhiều đĩa, hay là chúng ta lấy ra xem nhé?"
Tô Niệm ngẩn người rồi cười lắc đầu "Những đĩa kia nhiều cái là do em diễn trò thôi, thậm chí có vài cái là anh Tô Duy cố tình lưu lại bản sao để chế giễu em. Nếu chị Thái Vi thật sự muốn xem thì hôm nào chị lén mang ra mà xem, chỉ cần không phải xem trước mặt em thì em sẽ không để ý đâu." Nói rồi nháy mắt với Đinh Thái Vi.
Đinh Thái Vi không nhịn được mà bật cười, thầm nghĩ Tô Niệm đúng là một cô gái rất đáng yêu, cũng có trách nhiều người lại yêu quý cô như thế. Hai người còn nói thêm vài chuyện, dần dần Đinh Thái Vi cảm thấy buồn ngủ, Tô Niệm thấy trên mặt cô đầy vẻ mệt mỏi thì không làm phiền cô nữa mà để cô nghỉ ngơi.
Tô Duy đang cắt cà chua, thấy Tô Niệm yên lặng tựa vào cửa bếp anh cười nói "Sao lại không tiếp tục nói chuyện với chị Thái Vi nữa?"
"Chị Thái Vi đang ngủ." Tô Niệm đi lên bốc một miếng cà chua, khẽ cắn "Có lẽ quay phim mệt quá."
Ánh mắt Tô Duy khẽ lướt qua người Tô Niệm nhìn về phía đại sảnh, quả nhiên thấy Đinh Thái Vi đang dựa vào sô pha nghỉ. Anh cười nhìn Tô Niệm "Em nói Kiều Vũ sẽ tới sao giờ còn chưa tới?"
Tô Niệm cúi đầu nhìn thời gian "Hiện tại chắc anh ấy còn đang ở trường quay, lát nữa em đi đón anh ấy." Ngừng một chút cô lùi về cạnh cửa, chần chờ mở mở miệng "Anh Tô Duy, những lời vừa rồi anh nói ở trong phòng em và chị Thái Vi đều nghe thấy."
"Vậy sao?" Tô Duy không ngừng động tác, cười đảo mắt nhìn qua phòng khách, rồi lại nhìn thẳng vào Tô Niệm "Em sợ chị Thái Vi không vui?" Tô Niệm cụp mắt nghĩ rồi lắc đầu không nói. Tô Duy cười "Thái Vi đối với chuyện có nhận được giải thưởng hay không không hề quan tâm, thứ cô ấy muốn không phải những thứ này, em đừng nghĩ nhiều." Rõ ràng đã nói muốn cô ở bên anh một năm, anh cho cô sự đầu tư tốt nhất, thế nhưng qua năm tháng cô vẫn luôn dùng đủ mọi cách từ chối sự sắp xếp của anh.
Một người như vậy sao lại để ý đến vấn đề giải thưởng ấy chứ.
Tô Niệm lặng lẽ nhìn Tô Duy không nói gì. Đợi Tô Duy chuẩn bị tốt vài món cô cúi đầu nhìn thời gian "Anh Tô Duy, em đi đón Kiều Vũ." Không đợi Tô Duy trả lời, cô trực tiếp đi ra. Tô Duy ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng cô, trong mắt cũng không thể hiện nhiều, rất nhanh lại cúi đầu chuyên tâm nấu cơm.
Khi Đinh Thái Vi tỉnh lại thì Tô Duy đã chuẩn bị xong đồ ăn, thấy cô tỉnh lại anh tới gần hôn lên đỉnh mũi cô "Hai ngày nay có phải diễn rất nhiều không?"
Giọng điệu của anh vẫn luôn dịu dàng như thế, Đinh Thái Vi cười, đầu tựa lên vai anh "Không sao. Có thể do thời tiết đang chuyển lạnh nên suốt ngày em cứ thèm ngủ."
Tô Duy bật cười, ôm chặt cô "Tóm lại phải chú ý giữ gìn sức khỏe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!