Chương 50: Nắm giữ và buông bỏ

"Cô ấy tỉnh rồi sao?"

Giọng người phụ nữ vang vang trong điện thoại của Giang Sơn. Anh ấy cười nói:

"Ừ, cô ấy tỉnh một tuần rồi."

"Thật may quá. Cảm ơn cậu."

Minh Yên cũng cười rồi cúp máy. Giọt nước mắt lăn xuống gò má hồng, cảm giác tội lỗi trong lòng bao lâu nay cuối cùng đã có thể buông xuống. Sau khi Thiện Vũ Linh bị tai nạn nửa năm, người ba đáng kính của cô cũng không thể trụ nổi nữa, đã qua đời rồi.

Đã một khoảng thời gian rất dài, cô luôn tự trách bản thân mình. Cô phá hoại tình cảm của bọn họ, nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu nổi ba của cô. Là cô mệnh khổ hay là ông trời trừng phạt kẻ tham lam?

Sau khi ba mất, cô mắc bệnh trầm cảm, hầu như đêm nào cũng không ngủ nổi, đã phải điều trị suốt một năm.

Người đàn ông đối diện với tay lau nước mắt cho cô, ân cần nhẹ nhàng:

"Đừng khóc."

Cô ôm chặt lấy anh, oà khóc nức nở. Người ấy khẽ khàng ôm lấy, vỗ về lưng nhỏ run run lên vì khóc, giọng nói ấm áp:

"Đã qua cả rồi."

Chào em, Vũ Linh, chúc mừng em tỉnh lại."

Cô gái xinh đẹp bước vào, giọng nói dịu dàng. Trông cô ấy có vẻ gầy hơn trước, mái tóc thiên tiên bồng bềnh ngày nào giờ đây đã được duỗi thẳng, búi lên thành hình củ tỏi.

"Chào chị Minh Yên."

Cô cũng mỉm cười đáp lại cô ấy. Sau tất cả, chuyện này chẳng phải là lỗi của ai cả, chỉ là những chuyện cứ thế xảy ra trong cuộc sống mà thôi. Cô nào có lý do gì để căm ghét cô ấy chứ.

"Chị đưa em đi dạo nhé?"

Diệp Vũ đã bị cô đuổi về để đi làm đi học, không cho suốt ngày dính lấy cô nữa. Anh có chút ấm ức nhưng cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn nghe lời. Vậy nên hiện tại cô chỉ ở một mình.

Thiện Vũ Linh gật đầu, để cô ấy đẩy xe lăn đưa mình ra ngoài khuôn viên bệnh viện.

Thời tiết buổi sáng đầu hạ vẫn còn man mát, nắng sớm mai trong trẻo nhẹ nhàng hạ xuống vai hai người con gái xinh đẹp, tô điểm thêm nét duyên dáng như có vầng hào quang, khiến bao người đi qua đều phải quay đầu nhìn lại.

"Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ?"

Vẫn là Minh Yên lên tiếng bắt chuyện trước.

"Dạ phải. Nắng sớm mai đúng là nhất."

Cô nhắm mắt khẽ cảm nhận làn nắng đậu trên cơ thể mình, lắng nghe tiếng chim hót, hít thở bầu không khí trong lành.

"Vũ Linh, hôm nay chị đến là để nói lời tạm biệt."

Cô mở mắt hết sức ngạc nhiên quay lại nhìn Minh Yên, chỉ thấy trên môi cô ấy nở nụ cười.

"Đừng ngạc nhiên như thế."

Cô ấy dừng lại bên một băng ghế, cẩn thận kéo lại xe lăn của cô rồi ngồi xuống.

"Có lẽ câu chuyện hơi dài đấy. Chị muốn ngồi mà kể, không thì mỏi chân chết mất."

Cô ấy có ý đùa, Thiện Vũ Linh cũng có ý cười, hai người cứ thế ngồi yên vị một góc, trông mắt ra khuôn viên nhiều cây xanh hoa cỏ.

"Chị thừa nhận chị đã từng thích Diệp Vũ, thích đến mức dù cậu ấy có bạn gái rồi chị vẫn còn mặt dày mơ mộng hy vọng xa xôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!