Suốt đường về, Diệp Vũ cứ suy nghĩ mãi những chuyện vừa diễn ra.
Lúc Minh Yên vô tình chạm lên môi anh, người anh phút chốc đều nổi lên da gà, mọi tế bào đều kêu gào bài xích. Anh rất muốn tránh, rất muốn dùng tay đẩy cô ấy ra nhưng không hiểu sao chân tay cứ như bị chì đè, không thể động đậy.
Đã là lần thứ hai rồi, anh có cảm giác không thể điều khiển cơ thể mình.
"Xin lỗi."
Cô ấy lí nhí, vội vàng ngồi dậy lùi xa, mặt đã đỏ lên như gấc, cúi đầu nhìn hai tay xoắn xuýt vào với nhau.
Anh vừa ngồi dậy, đèn trong nhà chợt tắt.
Mất điện rồi. Tiểu khu cũ kĩ này điện đóm vẫn thường xuyên như vậy. Diệp Vũ hỏi cô xem cầu dao điện ở chỗ nào để anh đến xem thử. Nhưng cuối cùng, mấy mươi phút sau, anh cũng chịu, không biết vấn đề ở đâu.
"Thôi được rồi, để mai tớ gọi thợ điện tới."
Minh Yên cất lời.
"Cả tối chưa ăn gì, cậu có muốn ăn chút mì không?"
Diệp Vũ đang định từ chối thì cô ấy lại nói:
"Cậu ăn cùng tớ rồi mới về được không?"
Dáng vẻ cô ấy lại đáng thương hơn, cuối cùng anh vẫn là đồng ý ngồi lại đợi cô nấu mì. Dù sao một cô gái buổi chiều vừa trải qua lo lắng như vậy, giờ lại ở một mình trong hoàn cảnh tối om thế này sẽ rất sợ hãi, hơn nữa hai người cũng là bạn lâu năm, cũng nên giúp đỡ nhau trong hoàn cảnh khó khăn này.
Nửa tiếng, cô bê ra hai tô mì nghi ngút khói có đầy đủ rau thịt, trang trí đẹp mắt, có vẻ nữ công gia chánh không tồi.
Diệp Vũ không khách sáo cầm đũa lên.
"Có ngon không?"
Minh Yên thấp thỏm nhìn anh.
Thực ra thì mì hơi nhạt so với khẩu vị của anh, miễn cưỡng cũng chấp nhận được, nhưng người ta cất công nấu cũng không thể không nể mặt.
"Ừm, cũng được."
Ăn hết bát mì thì đã muộn, anh đứng dậy ra về.
Bây giờ, tim anh cứ nhoi nhói ân ẩn đau. Sao anh cứ luôn có cảm giác bất an nào đó, nhưng không thể nói thành lời.
Diệp Vũ tỉnh dậy trên giường lúc hai giờ sáng. Thấy khát, anh lơ mơ ngồi dậy ra bàn bếp lấy nước. Môi vừa chạm vào thành cốc lành lạnh, anh sực tỉnh.
Cô gái của anh.
Anh có hẹn với Linh Linh.
Nhưng tại sao anh không nhớ?
Anh chạy đi tìm điện thoại, lục tung cả căn nhà lên, cuối cùng thấy nó nằm trên tủ giày.
Hôm qua nhận được cuộc gọi từ Minh Yên, anh vội vàng chạy tới, cuối cùng để quên điện thoại ở đây.
Màn hình tràn lan cuộc gọi điện thoại nhỡ từ cô và còn một số người khác nữa.
Làm sao đây? Cô ấy đã chờ anh bao lâu? Đã có tâm trạng như thế nào khi anh lỡ hẹn mà không nhắn một lời?
Sao anh có thể quên một chuyện quan trọng như thế? Cô ấy sẽ nghĩ thế nào đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!