"Vũ, anh đang làm gì thế?"
Giọng Thiện Vũ Linh vang vang lên trong điện thoại. Diệp Vũ vừa nghe điện thoại của cô vừa bấm máy tính, trông có vẻ rất bận rộn.
"Anh đang làm việc thôi. Bé con hôm nay lại chủ động gọi cho anh à?"
Anh lại bắt đầu trêu ghẹo, làm như cô bạc bẽo với anh lắm không bằng.
"Hừ, còn không phải ai kia cả ngày vẫn chưa gọi cho em sao?"
"Rồi, rồi, hôm nay anh bận việc của công ti nhiều quá. Xin lỗi em. Hôm sau bù cho em có được không?"
Cô còn đang định mở miệng, đầu bên kia đã vang lên tiếng của Minh Yên:
"Vũ, cậu cầm cái này... Á"
Sau tiếng thứ gì đó rơi đổ là tiếng cúp máy từ Diệp Vũ.
Sao anh lại ở cùng Minh Yên nữa rồi? Hơn nữa lại còn cúp máy của cô. Phải biết từ trước tới giờ anh chưa bao giờ là người tắt máy trước, luôn luôn chào cô, đợi cô cúp máy mới thôi.
Thiện Vũ Linh biết mình ghen tuông xấu xí, nhưng cô không thể ngăn cản những suy nghĩ tiêu cực này lan ra trong lòng. Bản thân là người nhạy cảm, một chút thay đổi cũng sẽ khiến cô không an lòng.
Một lúc sau, Diệp Vũ gọi lại, cô đang ngồi cầm điện thoại thẫn thờ, chưa đầy một giây đã bắt máy.
"Bé con, xin lỗi em, vừa nãy anh vội quá. Nãy Minh Yên ngã cầu thang, anh vừa đưa cô ấy đến phòng y tế."
Dù biết là thế thì cô vẫn buồn. Anh lo cho cô ấy như thế sao?
"Cô ấy có sao không?"
"Chắc là không sao, đầu gối bị thương chút thôi."
"Ừm."
Thấy cô không nói gì thêm, anh lo sợ cô lại dùng cái đầu nhỏ không đúng cách, liền nói một mạch:
"Đồ ngốc này, đừng có mà nghĩ linh tinh. Anh yêu em."
Nghe giọng anh, cô lại càng tủi thân, nước mắt đã muốn lưng chừng, giọng mũi làm nũng đáp lại anh:
"Em cũng thế."
Diệp Vũ mỉm cười hôn gió cô một cái, chào cô rồi đợi cô cúp máy.
Anh từ một người nóng nảy trở nên kiên nhẫn và tinh tế như thế đều là vì cô. Cô không thể lúc nào cũng ghen tuông như vậy làm anh khó xử được. Dẫu sao anh và cô ấy cũng là bạn lâu năm.
"Là bạn gái cậu sao?"
Minh Yên ngồi trên giường trong phòng y tế, nhìn khuôn miệng tủm tỉm cười cùng câu nói "Anh yêu em" của Diệp Vũ mà lòng đau nhói.
Cậu ấy đã có bạn gái rồi sao? Từ lúc nào chứ? Cô còn tưởng anh có thái độ xa lạ chỉ vì còn giận cô, hoá ra lại là vì anh đã có người con gái khác. Người ấy là ai mà có thể khiến người như anh trở nên dịu dàng đến như vậy?
"Ừm, là bạn gái tôi."
Diệp Vũ đáp lại, nụ cười trên môi và đôi mắt ánh lên tia hạnh phúc không giấu được.
Anh nhướng mắt nhìn vết thương trên gối đã được băng bó của cô, hỏi:
"Cậu không sao chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!