Chương 34: Anh đói em

"Linh Linh"

"Dạ"

Trên sô pha, anh ôm cô ngồi lên đùi, đôi tay anh vòng lấy chiếc eo bé xíu, kéo cô tựa sát vào mình, hai thân thể chỉ cách nhau hai lớp vải.

"Năm mới này em định làm gì?

"Em cũng không biết, có lẽ là cùng ba mẹ về quê với ông bà ngoại thôi ạ. Còn anh thì sao?"

Diệp Vũ vùi đầu vào trong hõm vai cô, hít ngửi hương tóc thơm, thở dài vài tiếng, giọng trầm trầm:

"Anh phải đi Mỹ, ông nội anh một mình ở bên ấy lâu rồi."

"Sao ông lại một mình ở bên đó? Không có người thân nào ở cùng ông sao?"

"Ừm, ngày xưa ông không cho ba anh lấy mẹ vì mẹ anh là trẻ mồ côi, nhưng ba anh không nghe, ông dỗi bỏ đi đến tận bây giờ. Năm mới nào anh em anh cũng sang đó."

Thiện Vũ Linh hơi bất ngờ, cô không nhớ trong tiểu thuyết có chi tiết nào như thế cả.

Thấy cô nhóc không nói gì, anh lại thở dài, giở giọng giận dỗi:

"Bé con vô tâm này, em không buồn sao?"

"Sao lại buồn ạ?"

Cô tròn mắt nhìn anh, ánh mắt long lanh ngây thơ vô tội.

Diệp Vũ hết cách với cô nhóc này rồi, cô ấy thật sự là đồ chậm tiêu. Anh đã nói đến vậy rồi mà cô vẫn không hiểu.

"Năm nay là năm mới đầu tiên của chúng ta, cũng là lễ tình nhân đầu tiên, vậy mà anh phải xa em. Anh sẽ nhớ em chết mất."

Đến giờ cô mới vỡ lẽ. Phải rồi, lễ tình nhân năm nay trùng vào ngày mồng Hai năm mới. Nếu anh đi nước ngoài thì cả hai ngày lễ quan trọng này cô đều không được gặp anh.

"Em cũng sẽ nhớ anh lắm."

Cô gái chui vào lòng anh, ôm lấy eo anh thỏ thẻ.

Hai người cứ thế ôm nhau thủ thỉ trò chuyện hết cả đêm.

Thấm thoắt đã tới ngày nghỉ lễ, khắp đường phố đều tấp nập xe cộ, người người háo hức xách vali trở về quê nhà.

Diệp Vũ và Diệp Linh đã bay từ ngày hôm qua, hiện giờ đã cách cô đến nửa vòng trái đất rồi.

Xách chiếc vali nhỏ xinh, cô về thẳng nhà ông bà ngoại, ba mẹ cô còn bộn bề công việc nên sẽ về sau.

Ngày đầu năm mới, cô ngồi bên gia đình ăn bữa cơm đoàn viên, lại cùng nhau ngắm pháo hoa, trò chuyện tán nhảm.

Cô hầu như không có tiếng nói chung, vì họ luôn kể việc hồi nhỏ cô hiếu động nghịch ngợm như thế nào, nhõng nhẽo mè nheo ông bà ra sao, nhưng... cô đâu phải là nguyên chủ.

Đột nhiên, cô thấy thật cô đơn. Cô ở trong thế giới này chỉ là ký sinh, không một ai biết về cô cả.

Tối mồng Hai, Thiện Vũ Linh ngồi trên chiếc xích đu trong sân vườn nhà ông bà ngoại, lặng lẽ nhìn pháo hoa vẫn còn nhộn nhịp rực rỡ trên bầu trời. Thế giới này thật kỳ lạ, mồng Hai rồi mà vẫn còn bắn pháo hoa. Phải chăng vì hôm nay là lễ tình nhân?

Ngày quan trọng với các cặp đôi như thế nhưng cô chỉ có một mình.

Đã năm ngày kể từ khi anh đi Mỹ.

Cô... rất nhớ anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!