Thiện Vũ Linh rửa tay, cất tạp dề chuẩn bị tan làm. Tâm trạng của cô hôm nay rất tốt, mỉm cười suốt cả buổi, khuôn mặt phơi phới toả nắng. Tối nay cô có hẹn với Diệp Vũ.
Khi cô xách túi chuẩn bị rời đi, Kiều Kiến Hưng liền hỏi:
"Em và cậu ấy hẹn hò rồi à?"
Cô e ngại nhìn anh:
"Vâng ạ."
Cô đang cân nhắc có nên nhắc lại chuyện ngày ấy rồi cho anh một câu trả lời rõ ràng hay không. Có lẽ là không nhưng cô cứ luôn thấy áy náy, dù sao thì sự việc lần trước cũng nhờ có anh đã giúp đỡ.
"Chúc mừng em nhé."
Anh đột ngột nói, miệng cong lên một nụ cười hơi gượng gạo, nhưng ánh mắt ấy là thật lòng. Thiện Vũ Linh lại càng thấy áy náy hơn.
Anh nhìn cô im lặng, đoán biết cô đang nghĩ ngợi điều gì, anh liền cười thành tiếng, gõ đầu cô một cái kêu vang.
"Đừng có áy náy với anh. Là anh trả ơn em vì đã giúp mẹ anh, những điều em làm cho anh và mẹ, anh rất cảm kích. Nếu em ngại thì anh sẽ còn ngại hơn cả em đấy."
"Dạ, cảm ơn anh, quản lý."
"Ừ, đi đi, cậu ấy đang chờ em kìa."
Anh hướng mắt ra phía cửa ra hiệu cho cô.
Thiện Vũ Linh ngoảnh đầu.
Một chàng trai vô cùng cao ráo bảnh bao, khuôn mặt đẹp trai cuốn hút ánh nhìn đang tiến về phía cô.
Anh đã tới từ mấy phút trước nhưng thấy cô còn đang nói chuyện với Kiều Kiến Hưng nên vẫn chờ ở bên ngoài nãy giờ. Chẳng mấy khi anh kiên nhẫn như thế này, nhưng cũng phải cho cô thời gian để dứt khoát với hắn ta, để hắn ta thôi mơ tưởng đến cô.
Anh bước đến choàng tay qua vai kéo cô vào lòng mình. Gật đầu một cái coi như chào hỏi Kiều Kiến Hưng, anh cất lời:
"Lần trước rất cảm ơn quản lý đã giúp đỡ Linh Linh nhà tôi. Sau này anh có gì cần giúp thì cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ báo đáp."
Một hành động, một ánh mắt, một câu nói, cả ba đều hiện lên dáng vẻ chiếm hữu chứng minh cô thuộc về anh.
Nghĩ tới tên này từng hôn má cô anh lại tức không chịu được.
Kiều Kiến Hưng chỉ biết cười trừ:
"Không có gì. Chỉ là việc nên làm thôi."
"Vậy chào anh."
Hai người ôm ôm ấp ấp rời khỏi, để lại sau lưng bao ánh mắt ngưỡng mộ của khách và nhân viên.
"Hừ, cây đào của em cũng nhiều hoa thật đấy."
Anh cố tình ghen tuông nói bóng nói gió.
Cô cũng không vừa, gạt bàn tay anh đang đặt trên vai mình, giả vờ giận dỗi:
"Hoa đào gì chứ? Anh nghĩ em nhiều bằng anh sao?"
Diệp Vũ giật thột, thực sự là như thế. Anh đang từ thế chủ động lại thành thế bị động, đang ghen mà thế nào cuối cùng lại thành ra làm cho cô ghen.
"Nhưng mà anh chỉ thích mỗi em thôi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!