Sau cả một đêm thức trắng, mắt đều đã đỏ ngầu, Diệp Vũ cuối cùng cũng tra ra địa chỉ IP là ở một quán nét gần trường. Anh tức tốc chạy tới đó, yêu cầu được xem máy quay giám sát.
Người quan hệ rộng đúng thật có lợi trong trường hợp này, ngay lập tức, họ cho phép anh vào phòng quan sát.
Quay trở lại hai ngày trước, vào giờ đăng bài, có một cô gái mặc hoodie đeo khẩu trang ngồi trước máy tính. Video chất lượng không tốt nhưng nhờ vào giao diện màu sắc, có thể thấy đúng là cô ta vào diễn đàn trường.
Mà cô gái này, dù đã đeo khẩu trang nhưng anh vẫn nhận ra. Chính là Mạn Khê, bạn cùng phòng của Thiện Vũ Linh, người được cô cứu lúc học quân sự.
Cô gái này không mang ơn Thiện Vũ Linh thì thôi đi, tại sao còn làm ra chuyện lấy oán báo ân như thế này?
Mạn Khê, lát nữa đi uống trà với tớ nhé."
Diệp Linh vỗ vai cô gái đang ngồi cắm cúi ghi chép.
Mạn Khê còn chưa kịp từ chối, Diệp Linh đã thì thầm vào tai cô bạn:
"Nếu không muốn chuyện mình làm bị bại lộ thì đi theo tôi."
Vai Mạn Khê run lên vì sợ. Không lẽ cô ấy đã biết?
Tại phòng bao một nhà hàng.
"Rốt cuộc tại sao cậu làm vậy?"
Thiện Vũ Linh ngồi đối diện với Mạn Khê đang cúi đầu.
Cô ta không chịu nói gì, chỉ một mực im lặng. Như vậy là đã xác định, bài viết đó chính là do cô ta đăng lên.
Diệp Vũ tức tối đập bàn quát vào mặt cô ta:
"Cô không có miệng à? Nói mau, nếu không thì đừng trách tôi."
Thiện Vũ Linh kéo tay áo anh, ánh mắt ra hiệu nhìn xuống ghế, ý bảo anh bình tĩnh. Diệp Vũ ngồi phịch xuống, thở phì phò.
"Cậu nói đi. Tôi đắc tội gì với cậu?"
Mạn Khê ngẩng đầu nhìn cô với ánh mắt mông lung, sau đó nhếch miệng cười gằn, giọng tràn đầy vẻ mỉa mai:
"Cậu còn giả ngu với tôi sao? Chuyện tôi bị cường ép, là chính cậu hại tôi. Còn đem chia sẻ video của tôi cho người khác. Cậu nói cậu đắc tội gì với tôi sao? Uổng công tôi còn ngu ngốc tin tưởng cậu suốt bấy lâu, cho cậu là thiên thần, nhưng hoá ra chỉ là quỷ đội lốt người."
Chuyện Mạn Khê nói, Thiện Vũ Linh một chút cũng không hiểu.
Video gì chứ?
"Rốt cuộc cậu đang nói cái gì vậy?"
"Đến nước này cậu còn giả vờ ngây thơ. Chuyện tôi bị quay video lúc huấn luyện quân sự chỉ có giáo quan và cậu biết. Nếu không phải cậu thì là ai?"
Hoá ra là video đó.
"Tôi thề, tôi thậm chí chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng chia sẻ video nào của cậu. Từ đâu mà cậu có thông tin này?"
"Chính cô bạn thân của cậu nói với tôi, còn gửi cho tôi ảnh chụp màn hình hai cậu nói chuyện với nhau. Cậu còn chối?"
Diệp Linh đứng bên cạnh giật thột. Cái gì mà cô bạn thân, đang ám chỉ cô đấy sao? Dù bản thân không làm gì xấu xa nhưng dùng từ ngữ như thế cũng khiến người ta đau tim chết mất.
"Bạn thân nào? Tôi còn không biết tôi có bạn thân nào ngoài Diệp Linh."
"Hà Tuyết Nhi"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!