- Hơ .... sông Sâm Thương?
- Hoài Thanh thấy sững sờ trước dòng sông trước mặt
- Sao Sâm và sao Thương, sao này mọc lên cũng là lúc sao kia lặn đi. Vì vậy luôn luôn chia cắt, không bao giờ có thể gặp mặt ...
Hoài Thanh tuôn một tràng dài nói trong vô thức khi tới đây. Đã có người từng nói câu này trước kia với cô rồi. Nhưng ... như một thứ thuốc kích thích với Lâm Phong, sau khi nghe cô nói thì anh bỗng trở nên kích động, giận dữ và nắm chặt lấy hai vai cô. Đôi mắt màu hổ phách đó cũng hướng thẳng về phía cô, lại để lộ ra chiếc khuyên tai hình thập giá
- Em ... em nói sao? Mèo con ... có phải em? Đúng chứ?
Cô bé mèo con ... suốt tám năm qua, anh vẫn luôn khổ sở tìm kiếm rồi lại nhớ nhung dẫn đến dằn vặt bản thân. Tại sao ngày đó .... đôi bàn tay này lại ... mình không thể nắm chặt? Để rồi điều tra và phát hiện, cô đã chuyển ra đi cùng gia đình từ lúc nào. Và ngày hôm nay đây ... giờ đang đứng trước mặt anh ... lại không nhớ tới anh và vẫn sống một cách êm ả suốt tám năm.
Là do không nhớ anh thật hay là còn giận anh và cố tình phớt lờ anh???
- Ưm ... Satan ... đau quá!
- Hoài Thanh cố gỡ hai tay anh ra, sao anh lại nắm chặt quá vậy?
- Hơ!
- Nghe cô nói xong, Lâm Phong giật mình trước hành động của mình và thả cô ra
- Tôi ... em không sao chứ?
- Câu này phải để tôi hỏi mới đúng. Anh ... nhận lầm tôi với ai khác sao?
- Đừng để ý.
- Mèo con? Là cô bé ở bức ảnh trong phòng của anh?
- Sao ....?
- À! Là hôm trước đứng trước cửa phòng anh (lúc rủ hẹn hò), tôi đã thấy
- Không để anh kịp hỏi, cô đã trả lời
- Đó là bạn của anh hả?
Lâm Phong không trả lời, chỉ hướng mắt về phía chiếc cầu đó
- nơi có hai đứa trẻ chơi với nhau đã từng rất vui. Hoài Thanh nhìn theo, chẳng hiểu gì nhưng đối với con người ít nói như Satan thì im lặng là đúng. Không biết anh đang suy nghĩ gì nữa.
Ặc! Hoài Thanh hướng mắt về phía bàn tay của Lâm Phong. Máu? Đó là máu sao? Phải rồi, vừa nãy anh có đánh nhau với tên Du Phong đó. Satan ... bị thương mắt rồi
- Sa ... Satan! Anh đứng đây đợi tôi chút xíu nhé! Phải đợi tôi đó
- Nói rồi cô chạy biến đi, chẳng đợi nghe câu trả lời
*** 10 phút sau ***
Hoài Thanh trở về với túi bông băng trên tay. Thì ra là cô đi mua thuốc cho anh sao?
Đẩy nhẹ Lâm Phong vào chiếc ghế đá gần đó, cô từ từ sơ cứu vết thương. Ahhh! Bị trầy chút xíu rồi. Nhìn thôi mà cũng thấy đau nữa. Chả hiểu sao anh lại làm khổ mình để đánh nhau với tên đó nữa?!
- Ngốc thật! Ai bảo anh làm mấy chuyện này cơ chứ?
- Em ... lo cho tôi sao?
Satan nhìn cô, nở nụ cười nửa miệng kiểu như mình thấu hiểu tâm can của cô ấy. Hơ .... nhìn hắn trông cool quá chừng luôn. Làm cô thấy hơi nóng mặt, đầu cúi xuống mà coi như không nghe thấy câu hỏi của anh. Người đâu mà ... nói trúng tim đen của cô rồi. Anh thấy gương mặt đáng yêu đó ngại ngại rồi muốn cười phá lên nhưng lại chợt nghĩ ra điều gì đó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!