Chương 33: Gặp lại

*** Du Phong ***

Hai tuần sau

Lộp cộp ... lộp cộp .... Bây giờ, Hoài Thanh đang dạo khắp khu phố. Về việc của Ngân Minh, tuy Hữu Tuyên chưa nói gì là đồng ý lời tỏ tình của Ngân Minh nhưng với ý chí dai dẳng, cậu đang dần xâm chiếm trái tim cô. Vì chuyện vui sắp xảy ra nên cô định mua quà chúc hai người ấy mà

Hiện tại, Hoài Thanh mặc chiếc áo somi hồng không tay với chiếc cà vạt cho nữ, bên dưới là chiếc váy trắng trông đáng yêu lắm! Cô còn đeo cả chiếc vòng tay Dương Hoàng tặng nữa

Hừm .... hôm nay là chủ nhật nên người đi ra ngoài khá đông. Hẹn hò này, đi dạo này, shopping này .... ai ai cũng đều có cặp nên cô thấy hơi lạc lõng. Đáng lẽ ra, Hoài Thanh sẽ rủ Ánh Nguyệt đi cùng nhưng cô ấy bận việc của lớp rồi nên lại thôi. Anh hai lẫn Dương Hoàng đều đang chơi game cùng nhau .... nhưng đâu sao. Nhìn mọi người đang cười với gương mặt vui vẻ như vậy, cô cũng thấy dễ chịu hơn

Thịch ... hơ? Sao tự dưng tim lại đập lỗi một nhịp vậy? Làm cô cảm giác như có chuyện gì xấu xảy ra, trong lòng thấy nao nao, hơi khó chịu. Giờ ngẫm lại, con đường cô đang đi bây giờ .... cô đã nhìn thấy ... hai người .... hắn ta ...

- Hoài Thanh!

- Có tiếng gọi cô từ phía đằng sau

Thịch ... thịch .... tim lại càng đập mạnh hơn nữa. Cái giọng nói thân quen mà xa lạ này .... cảm giác mất đi bấy lâu giờ đã trở về. Hoài Thanh quay về phía phát ra tiếng gọi ấy

- Anh tên là Du Phong. Còn em?

- Hoài ... Hoài Thanh

- Tên hay thật! Rất hợp với em

- Nếu không phiền ... để anh đưa em về

- Em ... tên là Hoài Thanh phải không?

- Hôm nay em ... xinh lắm!

- Tuy có thể nghe hơi lạ nhưng ... em làm bạn gái anh nhé!

- Là vì ... anh yêu em

Bao nhiêu kí ức tưởng chừng như đã quên ... lần lượt hiện về ... một cách rất rõ ràng. Và giờ, lại là cái hình ảnh kinh tởm năm đó. Đau quá! Khó thở quá! Sao lại có cảm giác như có người đang bóp nát trái tim mình vậy? Mắt cô rưng rưng, cắn chặt môi dưới để nước mắt không trào ra. Là anh ấy, là Du Phong, là một tên lăng nhăng có tiếng, là cái người đã phụ bạc tình cảm của cô, là cái người mà cô không muốn gặp giờ đang đứng trước mặt cô.

Bên cạnh anh ta là một chị gái ... trông rất xinh đẹp ... nhưng cũng khiến người ta căm ghét. Cô cúi gằm mặt xuống, không muốn và ... cũng không dám đối mặt với người đứng trước mình

- Hoài Thanh!

- Du Phong lại gọi tên cô một lần nữa

- Chà! Hôm nay trông em xinh thật đấy! Suýt chút nữa tôi không nhận ra luôn

- Hoài Thanh!

- Thấy cô im lặng, anh lại gọi

- Xin ... xin anh ...

- Hoài Thanh cố phát ra từng tiếng, rất nhỏ thôi

- Xin anh ... đừng ... gọi tên ... gọi tên của tôi ... xin anh

- Em sao thế? Không dám đối mặt với tôi sao?

A! Hắn nói đúng trúng tim đen của cô rồi. Xin mày đó Hoài Thanh, đừng khóc. Mày không thể khóc ở đây được. Nếu mày khóc ... chỉ làm mày càng thêm nhục nhã và đáng ghét hơn thôi. Hãy mạnh mẽ lên!

- Ai đây anh?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!