Chương 32: Giấc mơ kỳ lạ

*** Mũ Hoài Thanh mua nè ***

6h30 pm

- Để tôi đưa em về nhà

- Satan sau khi nhìn giờ trên đồng hồ thì quay sang nói với cô

- À ... thôi không cần đâu.

- Sau cái buổi '' hẹn hò '' ngày hôm nay, cô càng ngày càng có thiện cảm với Satan. Toàn bộ chi phí cho buổi hẹn hôm nay, đương nhiên là anh trả rồi. Vừa được ăn lại vừa được chơi thoải thích lại còn '' free '' nữa. Sướng rơn! Hắn ta tốt đấy chứ!

- Đi

- Chàng ta quan tâm mà như kiểu ra lệnh ấy. Không đợi Hoài Thanh nói gì, thẳng tiến mà đi. Cool thật nhưng chỉ có '' chị '' này nghĩ rằng Satan ăn no rảnh rỗi rồi lên cơn vậy thôi. Kệ hắn chớ! Cô không đi, làm gì được nhau

- Không thích!

Lâm Phong khẽ nhíu mày. Đúng là mèo con cứng đầu, khó bảo thật! Mai sau tóm về nhà phải dạy dỗ nhiều =.=! Rượu mời không uống thì uống rượu phạt. Không nói không rằng, anh bế thốc cô lên vai mình như kiểu đang khinh nhau ế. Tốt cái con khỉ gió ấy! Cô rút lại suy nghĩ của mình ngay.

Tình hình hiện giờ: Satan đang vác một bao gạo mang tên Hoài Thanh. Cái bao gạo ấy dù làm đủ cách đấm, đá, kêu, gào ... ấy thế mà tên quái thú kia vẫn dửng dưng mà đi như không. Phải nghĩ cách khác thôi .... cô đưa mắt nhìn xung quanh và .....

- Satan! Thả tôi ra đi mà. Anh làm vậy thì .... mất mặt nhau lắm!

- " ... "

- Anh muốn sao cũng được ... nhưng phải thả tôi xuống trước đã

- " .... "

- Tôi nói thật đó

- " ... "

Suy nghĩ một hồi, hắn đặt cô nhẹ nhàng xuống. '' May là hắn tin mình '' cô thầm nghĩ rồi cười thầm

- Đi thôi

- Ơ ... nhưng ....

- Cô chạy ra trước mặt anh

- Tôi muốn mua cái đó trước *chỉ chỉ*

Satan đưa mắt nhìn theo hướng tay của Hoài Thanh. Hử? Một quầy bán mũ len sao?

Ra hiệu bảo anh đứng yên ở đây, cô nhanh chóng chạy ra đó. Nói chuyện với chủ quầy một chút, cô quay trở lại cùng với hai chiếc mũ trên tay. Lại đứng trước mặt anh, cô tự đội mũ màu đỏ cho mình

- Tôi tặng anh cái này nhé! Để cảm ơn cho ngày hôm nay.

- Dù sao cũng sắp đông rồi, tặng cái này hợp nhất. Với cả, nó cũng nằm trong kế hoạch của cô .....

Sau đó định bụng sẽ đội cái còn lại cho anh thì .... Thấy cô có ý đội mũ cho mình, chả hiểu tại sao tiếp đó cô lại dừng

- Sao thế? Em không định đội giúp tôi sao?

- Cũng định thế nhưng ... anh ... cao vừa thôi chớ! Tay tôi không với được tới đầu anh đâu

- Hai má cô căng phồng bất mãn. Cô lùn .... mà cô đâu có lùn, tại hắn cao ấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!