Chương 30: Lợi dụng

Sau cái lời đề nghị hẹn hò, Hoài Thanh cùng Lâm Phong đi dạo quanh công viên.

- Satan! Satan! Chơi bắn súng đi

Hử? Bắn súng? Sao con gái lại muốn chơi bắn súng? Cô bé này đúng không phải là người bình thường. Mà thôi, nàng muốn thì mình chiều. Nhưng ... thật sự đâu như anh nghĩ. Hoài Thanh là con gái mà, đâu có thích mấy trò bắn súng bạo lực đó, cái cô thích là phần thưởng kìa. Cái con mèo bông đó ... cô muốn có.

Hướng về phía khu bắn súng, anh đi trước, cô lẽo đẽo theo sau

- Chào hai bạn trẻ!

- Anh chủ quầy chào hai người.

- Bạn trai muốn tặng phần thưởng cho bạn gái hả?

- Đưa tôi cây súng.

- Không thèm quan tâm lời hắn nói, Satan ra lệnh

Anh chủ quầy chỉ biết tức giận chứ không dám nói lại. Khách hàng là thượng đế mà, đuổi bọn họ đi thì làm ăn sao được. Với lại, trông mặt cậu ta tỏa sát khí ghê quá, ăn gan hùm anh mới dám cãi lại nên đành đưa cho Satan cây súng. Trong đầu thầm mong rằng cho hắn bắn trượt để mất mặt trước bạn gái, còn mình thì hả hê cười lại không mất đi phần thưởng

- Nếu bắn trúng 5 mục tiêu, cậu sẽ được chọn một trong những phần thưởng trên

- Anh ta chỉ vào những con thú bông phía sau cửa. Mơ đi mới bắn được.

- Satan! Con mèo nhé!

- Hoài Thanh mè nheo

À há! Hóa ra đây là mục đích của cô bé. Vậy mà anh còn tưởng ... Hoài Thanh ... càng ngày tôi lại càng thấy em thú vị. Ngắm nhìn cây súng một lúc, thấy không có vấn đề gì anh mới đưa lên bắn

Pằng ... Pằng ... Pằng ... Pằng ... Pằng ... Năm phát súng vang lên, cô đưa tay lên tai che tiếng ồn, mắt hướng về phía mục tiêu. Tuyệt vời! Trúng hết rồi. Thật là không ngờ! Tuy muốn con mèo là thế nhưng cô không nghĩ là anh có thế bắn trúng

- Anh giỏi ghê!

- Cô cười tươi nhìn anh rồi quay về phía anh chủ tiệm

- Anh ơi! Em muốn con mèo

- Được rồi!

- Anh ta ngậm ngùi lấy cho cô. Hắn ta thật dễ ghét!

Bắn súng .... anh đã được tập từ bé nên trúng hết mục tiêu cũng không có gì lạ. Luyện tập mấy cái này ... chán chết. Nhưng nhìn thấy nụ cười của Hoài Thanh, Lâm Phong không thấy hối hận chút nào

- Đi thôi!

- Khoan đã!

- Cô kéo anh lại

- Tôi cũng muốn chơi thử nữa

What? Sao tưởng cô ... Vốn từ đầu, Hoài Thanh đã chẳng thích cái này. Nhưng khi thấy Satan ngắm bắn súng, cô thấy nó hay hay, lại có vẻ dễ (không dễ đâu) nên định thử sức

Cầm lấy cây súng, cũng làm y như anh, cô bắn

Pằng ... Pằng ... Pằng ... Pằng ...

5 phút trôi qua ....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!