Chương 25: Không đề

Quay trở lại với Hoài Thanh, cô vẫn đang trong cơn mơ nghĩ về quá khứ. Nước mắt cô đột nhiên rơi lã chã, thật khó để cô có thể kìm nén trong sự nhớ nhung bồi hồi . Có phải cô vẫn chưa quên anh phải không?

Xoạt ... tự nhiên ... một giọng nam trầm ấm vang lên cắt đứt suy nghĩ

- Cô làm gì ở đây vậy?

Ngước mắt lên nhìn, là satan. Đưa tay lên gạt nhẹ nước mắt, mong là hắn ta chưa nhìn thấy cảnh cô vừa khóc. Nếu không thì ... nhục nhã lắm! Hử? Mà sao hắn lại xuất hiện đúng lúc tâm trạng cô đang bấn loạn vậy nè? Cô tỏ vẻ hơi khó chịu khi thấy anh.

Còn Lâm Phong, anh hơi ngạc nhiên khi thấy cô ở đây? Cả những giọt nước mắt kia nữa, cô gái này đang khóc sao? Với lại ... nhìn bầu trời mưa bên ngoài đã u ám rồi, nhìn mặt cô lại càng u ám hơn

- Hỏi lạ! Ở thư viện thì đương nhiên là để đọc sách

- Đọc sách ngược hả?

Nghe anh nói xong cô mới giật mình nhìn lại cuốn sách dày cộm trên tay. Ặc! Cô cầm ngược mất rồi. Tệ thật!

Reng ... reng ... chuông hết tiết

- Tôi phải về lớp rồi

Tiếng chuông kêu đúng lúc quá đi. Nói xong, Hoài Thanh cúi đầu chào cô thủ thư viện rồi bước ra ngoài. Không hiểu sao nhìn thấy satan, cô thấy trong lòng mình khó chịu lắm. Có phải là vì ... hai người đó cùng tên với nhau không?

Nhưng chưa đi được bao xa, cô bị một cánh tay rắn chắc kéo lại

- Vòng cổ đâu?

- Santa hỏi cô cụt ngủn vậy đó, ý là "vòng cổ tôi tặng cô đâu?" Sát khí vẫn cứ tỏa ra, vẫn là cái hành động bá đạo không nể nang ai, bị anh kéo nên hai người đang đứng rất gần nhau. Gần đến mức Hoài Thanh có thể ngửi thấy mùi hương nam tính trên người hắn

Thoáng đỏ mặt nhưng cô lại trở về gương mặt trước đó, giật tay ra khỏi satan rồi nhìn anh với ánh mắt khó chịu. Anh không thích ánh mắt cô nhìn anh như cái gai trong mắt hay cả sự hờ hững lạnh lùng coi anh như người xa lạ, chưa từng quen biết

- Nội quy trường học không cho mang trang sức...

- Anh Phong!

- Là Ngân Minh, cậu có việc muốn tìm anh

Không muốn đôi co dài dòng với hắn, lợi dụng lúc này cô định đánh bài chuồn thì ... bị hắn tóm cổ áo lại. Lần này anh nắm có chặt hơn, làm cô khó lòng dứt ra được. Có vẻ hắn muốn nói chuyện

- Anh Phong ... anh Phong ... anh Phong ...

- Chả biết hai người bọn họ nói chuyện gì mà Ngân Minh cứ gọi tên hắn. Làm cô càng nghe càng khó chịu

- Được rồi!

- Câu nói của Lâm Phong kết thúc cuộc hội thoại chưa hai người. Sau đó anh quay về phía cô

- Phong! Phong! Phong! Tên hay lắm hay sao mà cứ nhắc hoài. Nghe phát bực

Cô cắn tay Lâm Phong làm anh phải buông ra, rồi bỏ đi một mạch. Anh đứng đó, nhíu mày nhìn về phía cô. Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh, có cần phải nặng nề đến vậy không?

*** Buổi chiều ***

Rào ... rào ... Đến lúc ra về, cơn mưa vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ dứt. Nó vẫn làm cô thấy tệ lắm?

- Hoài Thanh! Tớ có việc phải ở lại trường một chút, cậu về trước đi nhé!

- Không sao đâu, Ánh Nguyệt! Tuy là lớp trưởng nhưng đừng ôm quá nhiều việc, bệnh đó

- Okie ...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!