Chương 15: CHAP 15: Nói chuyện

Hoài Thanh lúc 7 tuổi

Ngày hôm sau

Lớp 10a5

- Hoài Thanh! Mặt cậu ... sao có vết thương vậy? Tuy là vết thương nhỏ thôi nhưng ... cậu đánh nhau hả? Một vài cô bạn gái trong lớp mà Hoài Thanh mới quen được xúm lại hỏi

- Ế? Tớ là con gái mà, đánh nhau sao được?

- Vậy tại sao?

- Do anh Thiên hôm qua nổi hứng, hôn tớ dữ quá nên ...

- Cô không nói phần sau

- Aaaaaa

- Câu nói của cô chấn động cả lớp luôn, rồi lan ra cả trường. Aish! Thật tình ... Mọi người nghe thấy ai cũng có một cảm giác khác nhau

- Cậu thật là ...

- Ánh Nguyệt cười cười, quay sang trách yêu.

- Long Thiên sẽ mắng cậu đó

- Tớ biết lỗi rồi mà.

- Cô đưa hai tay lên che gương mặt đang đỏ bừng lại. Sao mọi người phản ứng quá lên vậy chứ?

- Tớ chỉ định nói đùa thôi, ai dè nói xong lại thấy ngại vậy. Waaaa ...

Cạch ... tiếng cửa lớp

- Mèo con! Ra đây cho anh.

- Vừa nhắc là tào tháo thì tào tháo đến. Tin tức lan nhanh quá đi. Phía sau anh là Dương Hoàng đang sặc cười. Không ngờ cô bé này lại lấy lý do thế

- Anh Thiên! Hahahaha.

- Cô đưa tay ra sau gãi đầu, cười trừ

- Cười cái con khỉ ấy!

- Long Thiên thật là... mắng mà như gây hài ấy. Nhưng lúc đang mắng mà lôi cả "con khỉ" vào, hẳn là anh chưa giận lắm đâu

- Em ... em có việc phải đi. Gặp sau nhá!

Nói rồi cô lẩn đi, chạy một mạch. Long Thiên đang bực vậy, thằng bạn thân bên cạnh không an ủi lại còn cười nữa. Thật muốn cho nó ăn đạp.

Hoài Thanh trốn Long Thiên thì ở sân sau trường thì gặp phải Hữu Tuyên. Cô ta ngồi một mình, tốt rồi. Keke, cơ hội trả thù là đây

- Ê bà ... à, Hữu Tuyên!

- Hử?

- Thấy có người gọi mình nên cô quay lại, vội đưa tay lên lau nước mắt

Ế? Cô khóc sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!