Giang Lập Điền lợi dụng màn đêm đến nhà Giang Đại Ngưu. Giang Cần mở cửa đón hắn vào.
"Lão lục, muộn thế này rồi đến nhà ta có chuyện gì sao?"
"Đại Đường ca, đệ muốn hỏi Đại Bá xem mảnh đất bên bờ sông kia có bán đi chưa."
Giang Cần nghĩ một lúc mới nhớ ra Giang Lập Điền nói là mảnh đất nào. Mảnh đất đó cách nhà Giang Lập Điền không xa, đó là cuối làng thật sự, đi qua đó là một vách núi, dưới vách núi là sông Đại Thanh.
"Lão lục, đệ mua mảnh đất đó làm gì, mảnh đất đó không nhỏ đâu, lại còn xa làng nữa."
Giang Lập Điền đẩy Giang Cần vào nhà: "Đi, tìm Đại Bá rồi nói sau."
Giang Đại Bá lúc này đang ngồi trong chính sảnh hút t.h.u.ố. c lào khô, thấy Giang Lập Điền trời tối rồi còn đến, chắc chắn là có việc tìm ông. Ông liếc nhìn hắn một cái nhàn nhạt, mở miệng nói: "Ngồi xuống nói chuyện."
Giang Lập Điền nghe lời ngồi xuống, chỉ nghe hắn nói: "Đại Bá, nhà chúng ta định mở một công xưởng, cháu đã để mắt đến mảnh đất ở cuối làng kia…"
"Chờ đã, nhà đệ không phải vừa mới mở tiệm gà rán sao? Sao lại muốn mở công xưởng nữa, định làm gì vậy?"
"Làm miến khoai lang, năm nay khoai lang trồng trong đất không phải là quá nhiều sao? Dù sao cũng phải tận dụng, không thể để nó hư thối được.
Đại Bá, đây là miến khoai lang mà thê t. ử cháu làm chiều nay, cái này chưa phơi khô, trực tiếp nấu như mì sợi là được."
Hạt Dẻ Nhỏ
Nói xong liền nhắc cái thùng dưới đất đặt lên bàn. Giang Đại Bá vội vàng đứng dậy đi xem, Giang Cần và Đại Bá Mẫu cũng vây lại.
Nhìn thấy thứ gì đó đen đen ngâm trong nước, ánh đèn quá tối không nhìn rõ, Giang Đại Bá trực tiếp dùng tay vớt một nắm lên, đưa đến gần mắt nhìn kỹ.
Nhìn xong còn chưa hết, ông còn ngắt một đoạn đang định đưa vào miệng, Giang Lập Điền vội vàng cản lại: "Đại Bá, cái này không thể ăn sống, phải nấu rồi mới ăn."
Giang Đại Bá gạt tay hắn ra hỏi: "Ăn sống có độc không?"
Giang Lập Điền ngây người đáp: "Cái đó thì không." Hắn nói xong Giang Đại Bá liền nhét đoạn vừa ngắt vào miệng.
Đại Bá Mẫu cũng ngắt một đoạn nếm thử. Giang Cần đang đưa tay định ngắt thì bị Giang Đại Bá vỗ tay một cái.
"Cảm giác ăn cũng được, khá dai, lão đại con đừng lãng phí, sáng mai nấu rồi ăn. Lão lục, lại đây ngồi xuống nói rõ hơn."
"Vâng, Đại Bá. Nhà chúng cháu muốn mua mảnh đất cuối làng để xây công xưởng, chuyên làm miến khoai lang này, Tô Hạnh nói phơi khô có thể bảo quản một hai năm lận.
Khoai lang năng suất lại cao, đến lúc đó còn có thể thu mua khoai lang của dân làng, cho mọi người thêm một khoản thu nhập."
"Đây là chuyện tốt, chỉ là mảnh đất ở cuối làng đó không được yên bình, lại còn nhiều gió nữa.
Mảnh đất đó mở công xưởng có quá lớn không? Cháu muốn mua nó còn phải san phẳng đất xây nhà, bên vách núi còn phải lắp thêm hàng rào mới an toàn, làm thế này thì tốn không ít thời gian đâu.
Núi khoai lang ở nhà cháu ta đã xem rồi, cứ để trong sân, e rằng chưa kịp xây xong công xưởng thì đã hư thối hết rồi. Hơn nữa, cháu không làm công việc ở tiêu cục nữa sao?"
"Đại Bá, công việc ở tiêu cục cháu ngày mai sẽ đi từ chức, nhiều năm như vậy vẫn luôn chạy đông chạy tây bên ngoài, trong nhà nhờ Tam ca, Tứ ca chăm sóc. Giờ bọn họ đi huyện kiếm tiền, vậy thì trong nhà nên để cháu chăm sóc rồi.
Cháu định trước tiên dựng mấy cái nhà tranh trên bãi sông, xử lý xong đợt khoai lang này ở nhà, rồi mới xây công xưởng. Đến khi xây công xưởng có lẽ còn phải phiền Đại Đường ca đến giúp một tay."
Giang Đại Bá nghe xong những lời này gật đầu tán thưởng: "Anh em trong nhà, không cần khách khí, có chuyện gì cháu cứ trực tiếp tìm nó là được.
Ở tiêu cục không được yên ổn như ở nhà, cháu tuổi cũng không còn nhỏ nữa. Đã có công việc làm ăn, lại có thể ở nhà thì tự nhiên là tốt vô cùng.
Ngày mai cháu đến tìm ta trước, chúng ta đi đo đất, rồi cùng đi huyện. Ta dẫn cháu đi nha môn huyện lập khế ước trước, sau đó cháu hãy đi làm việc của cháu."
"Vâng ạ, Đại Bá, vậy cháu xin phép về trước, người nghỉ ngơi sớm nhé." Nói xong liền đứng dậy ra về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!