Chương 24: (Vô Đề)

Hôm qua Tô Hạnh nghĩ đến việc dạy Giang Lão Tam và Giang Lão Tứ đốt than củi, nhưng công việc này không hề nhẹ nhàng, không biết hai người họ có muốn làm hay không.

Hay là trực tiếp đi tìm Giang phụ?

Nghĩ là làm, Tô Hạnh trực tiếp tìm đến Giang phụ đang ngồi đan sọt tre dưới mái hiên nhà chính.

"Cha, con có một phương pháp đốt than củi." Tô Hạnh vừa mở lời đã là một tin giật gân, Giang phụ nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp.

Phương pháp thời cổ đại đều là gia truyền, không dễ gì truyền ra ngoài. Chẳng như thời hiện đại, tra trên mạng là có tất cả.

Giang phụ vừa nghe nàng có phương pháp, còn chưa kịp chú ý là phương pháp gì đã đột nhiên mừng rỡ.

"Là phương pháp gì, ta vừa rồi nghe không rõ, con nói kỹ hơn đi."

"Chính là..." Tô Hạnh vừa nói ra một câu đã bị Giang phụ ngắt lời.

"Con đợi một chút." Nói rồi ông đi đóng cổng lớn, còn đuổi mấy đứa trẻ đang chơi trong nhà ra sân.

Ngồi lại dưới mái hiên, ông cẩn thận nhìn xung quanh, xác nhận sẽ không có ai mở cửa đi vào, lũ trẻ đang chơi trong sân cũng không thể nghe thấy họ nói chuyện. Lúc này mới nói:

"Con nói tiếp đi, nhỏ tiếng một chút."

Tô Hạnh nhìn một loạt hành động của Giang phụ, nhất thời dở khóc dở cười. Chỉ là một phương pháp đốt than củi, đâu đáng giá bao nhiêu tiền.

"Cha, chỉ là một phương pháp đốt than củi, rất đơn giản, không đáng làm như vậy đâu."

"Đốt than củi, con còn biết cách đốt than củi ư?" Giang phụ chỉ cảm thấy kinh ngạc vì Tô Hạnh biết đốt than củi.

Ông không bận tâm nàng nói phương pháp đốt than củi đơn giản hay không đáng tiền. Phương pháp thì làm gì có cái nào không đáng tiền, cả thôn Giang Gia còn chưa có hộ nào biết đốt than củi đâu.

Tô Hạnh nói: "Đốt than củi kỳ thực rất đơn giản, chỉ là công việc này vừa dơ bẩn lại vừa mệt người."

"Cái đó có là gì, nhà nông chúng ta nào có ai sợ mệt sợ dơ, chỉ sợ không kiếm được tiền thôi."

"Vâng, nói suông như vậy cũng không rõ ràng, hay là tìm một lúc lên núi, con dạy Tam ca, Tứ ca đào một cái lò rồi đốt thử một mẻ trước."

"Được, đi ngay bây giờ. Ta thấy trời còn sớm, vừa hay Lão Tam Lão Tứ đang trên núi đốn củi. Chúng ta trực tiếp lên núi tìm bọn chúng."

Giang phụ đã nói vậy, Tô Hạnh trực tiếp gật đầu đồng ý. Hai người họ liền cùng nhau cầm cuốc trong nhà đi lên núi tìm Giang Lão Tam và Giang Lão Tứ.

"Cha, nhà chúng ta có rừng núi riêng không? Nếu không phải cây nhà mình, đến lúc đốt quá nhiều, người trong thôn có nói gì không?"

"Đừng lo, chúng ta lên rừng nhà mình mà đốt. Củi Lão Tam Lão Tứ chặt đều là của rừng nhà mình cả,

Ngày thường nhặt cành khô lá rụng gì đó, đi đâu cũng được, không ai nói gì, nhưng nếu muốn chặt củi lớn dùng cho mùa đông, thì phải vào rừng nhà mình, không được vào rừng nhà người khác."

Họ đi đến khu rừng núi thuộc sở hữu của gia đình mình, sau đó gọi Giang Lão Tam và Giang Lão Tứ đến. Tô Hạnh chỉ huy họ đào xong một cái lò đất trên một sườn dốc.

Giang Lão Tam và Giang Lão Tứ còn tò mò hỏi Giang phụ, đây là đang làm gì? Giang phụ nghiêm giọng bảo hai người đừng hỏi, cứ chăm chỉ làm việc là được.

Giang phụ cảm thấy không thể tin nổi, chỉ cần đào một cái lò, làm một lỗ thông hơi, rồi trực tiếp bỏ củi vào đốt là được ư, đốt than củi đơn giản vậy sao?

"lục tức phụ à, cái này thật sự được không? Đơn giản như vậy, thật sự có thể đốt ra than củi sao?" Giang phụ do dự hỏi.

"Được ạ, cha." Tô Hạnh tuy biết chắc chắn có thể đốt thành than nhưng chất lượng thì khó nói, đây là đốt thử, sau này còn có thể điều chỉnh mà.

Hạt Dẻ Nhỏ

Giang phụ nghe xong vẫn cảm thấy hơi không đáng tin, nhưng ông cũng chưa từng đốt qua, không biết làm như vậy rốt cuộc có được không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!