Chương 10: (Vô Đề)

Trời vừa hửng sáng, đại sư phụ đã đến tận cửa. Có những món đại tiệc phải chuẩn bị trước, đến giờ Ngọ phải đúng lúc khai tiệc, không thể làm lỡ việc của chủ nhà.

Mâm cỗ nhà nông cũng không quá cầu kỳ, nhà nào khá giả thì tám món một canh, kém hơn chút thì năm món một canh, còn kém nữa thì ba món một canh.

Thịt nhiều hay ít cũng hoàn toàn do chủ nhà quyết định, đại sư phụ chỉ hỏi làm mấy mâm và chuẩn bị những món gì.

Đại sư phụ họ Dương, trông đúng kiểu đầu bếp như trong tưởng tượng của mọi người, đầu to tai lớn.

Thế nhưng y lại vô cùng ưa sạch sẽ, ăn mặc gọn gàng tươm tất. Y rất nổi tiếng trong mười dặm tám thôn, ngay cả nhà địa chủ cũng từng mời y đến làm cỗ. Chỉ là phí tổn hơi cao một chút.

Như Giang gia hôm nay làm tám món một canh, lại phải làm đến mười mấy mâm, riêng tiền công đã tốn hai lượng bạc, số tiền mà bao nhiêu hộ nông dân kiếm cả năm cũng không được. Huống chi khi đưa khách về còn phải biếu thêm chút thịt cá rau dưa nữa.

Tuy rằng hôm nay chỉ tổ chức tiệc, không đón dâu gì cả, nhưng Giang mẫu vẫn bắt Tô Hạnh ở lại trong phòng, còn bảo sáu đứa trẻ nhà Lão Lục ở trong phòng bầu bạn với nàng.

Tô Hạnh nhìn sáu cái củ cải nhỏ trước mắt, chỉ thấy đau đầu, thực sự không biết phải làm sao để hòa hợp với chúng.

May mắn thay, Thập Nhất vẫn rất có trách nhiệm, tiểu t. ử ấy giới thiệu từng đệ đệ muội muội cho Tô Hạnh. Các hài t. ử cũng không rụt rè, đều dõng dạc gọi "Nương".

Tô Hạnh còn nghĩ sáu đứa trẻ thế nào cũng phải có đứa nghịch ngợm không chịu nhận kế nương chứ, ai ngờ tất cả đều ngoan ngoãn vô cùng.

Thập Ngũ và Thập Lục là một cặp long phụng, hai tiểu nhân bây giờ trông giống hệt nhau, dáng vẻ nhỏ nhắn ngoan ngoãn khéo léo, cùng nhau mềm mại nũng nịu gọi "Nương" khiến người ta muốn tan chảy.

Từ trong bọc lôi ra một gói bánh, gói này là bánh quế hoa, những chiếc bánh trắng muốt điểm xuyết cánh hoa quế vàng nhạt, trông vô cùng hấp dẫn.

Các hài t. ử nhìn thấy bánh, nước dãi sắp chảy ra đến nơi, nhưng không đứa nào vươn tay lấy, đều ngoan ngoãn chờ Tô Hạnh chia.

"Nào, mỗi đứa một miếng, sắp đến bữa trưa rồi, chúng ta chỉ ăn một chút thôi, để bụng lát nữa còn ăn thịt ngon. Phần còn lại ngày mai ăn tiếp."

Mỗi đứa trẻ đều chậm rãi thưởng thức miếng bánh trong tay, không nỡ ăn hết ngay lập tức.

Tuy Giang Lập Điền mỗi tháng cũng kiếm được không ít tiền, nhưng một nửa phải nộp cho Giang mẫu, mà Giang mẫu thì sẽ không mua bánh kẹo gì cho con cái, cho chúng ăn no là may lắm rồi.

Cha ruột mỗi tháng khi nghỉ phép về nhà sẽ mang theo chút đồ ăn ngon, khi thì một gói bánh, khi thì một d.a. o thịt, nhưng mang về thì cả đại gia đình cùng chia, đến miệng chúng cũng chẳng được bao nhiêu.

Hạt Dẻ Nhỏ

Những đứa trẻ khác có nương thì tự nhiên có nương chúng nấu cho ăn riêng, sau khi ăn cơm xong còn có đủ loại bánh kẹo.

Tất cả đều mập mạp hơn mấy đứa nhà Lão Lục không ít. Bây giờ chúng cũng có nương rồi, cũng có người nấu cho ăn riêng rồi.

"Đùng! Khai tiệc rồi..." Theo tiếng chiêng vang, người quản sự cất tiếng hô to dài, mọi người đã ngồi sớm bên bàn tiệc không còn trò chuyện nữa mà chuyên tâm chờ đợi món ăn.

Người giúp việc lần lượt bày các món lên bàn: thịt kho tàu, chân giò kho tàu, cá hấp nguyên con, vịt nướng gừng già, gà hầm nấm, cùng ba món rau xào thanh đạm, cuối cùng là một thau canh trứng rượu nếp ngọt ngào.

Mọi người vừa nhìn thấy các món ăn này, chà, đúng là thịnh soạn quá! Đây còn là tái hôn đấy, nhiều nhà cưới lần đầu còn không bằng bữa tiệc này.

Xem ra Giang gia này thực sự rất hài lòng với lục tức phụ này. Mọi người đều không còn rảnh để nói chuyện, đũa đưa nhanh như chớp, sợ người khác ăn nhiều hơn mình một miếng.

Tô Hạnh và sáu đứa trẻ lúc này được ngồi riêng một mâm với Các hài t. ử khác trong nhà, đây là do Giang Lập Điền đặc biệt chuẩn bị thêm.

Chính là sợ Tô Hạnh ăn uống cùng người khác sẽ không được tự nhiên, cũng sợ Các hài t. ử trong nhà không giành được món ngon. Dù sao Giang mẫu, Tam tẩu và Tứ tẩu đều đang bận rộn ở nhà bếp, không thể chăm sóc Các hài tử.

Bữa tiệc này khiến mọi người vui vẻ không ngớt, ai nấy đều khen Giang Tam Ngưu gia hào phóng, đối xử tốt với tức phụ. Nếu không tốt thì cũng không thể làm một bữa tiệc thịnh soạn như vậy để nàng dâu mới nở mày nở mặt.

Giang mẫu vốn dĩ hôm qua khi thấy Giang Lập Điền mua thịt cá suýt nữa thì mắng c.h.ế. t hắn, trách hắn mua quá nhiều quá tốt, căn bản không cần phải phung phí như vậy.

Nhưng đã mua rồi thì hỏi cũng chẳng làm gì được hắn. Hôm nay thấy bà con lối xóm đều khen mâm cỗ nhà mình ngon, liền cảm thấy số bạc đã tiêu rất đáng giá.

Mọi người dùng cơm xong thì ai nấy về nhà, những người giúp việc còn lại vẫn bận rộn dọn dẹp bát đũa, có những thứ mượn của nhà người khác thì phải rửa sạch rồi trả lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!