Chương 50: (Vô Đề)

Tiền viện, Trần thị ngồi trong giác đình nhìn Đan Tuệ, đã hai ngày trôi qua, nàng ta vẫn không thể chấp nhận bộ mặt thật đáng sợ của trượng phu, hắn ta lại dám thông đồng với địch, còn định dâng di nương của vong phụ cho quân Hồ Lỗ để cầu vinh, thật là loài sài lang mang lớp da người.

"Ngươi đã sớm biết hắn cấu kết với Hồ Lỗ?" Nàng ta hỏi.

"Phải." Đan Tuệ gật đầu, nàng nhìn Trần thị rồi hỏi: "Ngài muốn đi chất vấn Đại gia?"

"Hắn sẽ nghe lời ta ư?" Trần thị cười thảm một tiếng, "Bây giờ không ai có thể ngăn cản hắn được nữa."

Xa xa truyền đến tiếng trống trận, mùi khói thuốc và máu tanh trong gió càng lúc càng nồng, trong lòng Đan Tuệ bỗng chốc xao động, nàng đứng dậy nhìn về phía xa nhưng chẳng thấy gì cả.

Trên trời mây đen tụ lại, sắc trời tối sầm nhìn như sắp đổ mưa.

Qua buổi trưa, mưa bắt đầu rơi, tiếng mưa gió che lấp tiếng trống trận của hai quân, không biết chiến sự đã ngừng hay chưa.

"Không biết Thụy ca nhi thế nào rồi." Trần thị không màng đến Thi Kế Chi, chỉ một lòng lo lắng cho nhi tử.

"Đã trở về." Đan Tuệ thấy năm sáu hộ vệ vây quanh Thi Kế Chi đi vào.

Trần thị nhanh chóng bước ra, nàng ta đứng dưới mái hiên kích động hỏi: "Thụy ca nhi thế nào rồi? Đại phu nói sao?"

Vừa dứt lời, nàng ta ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc giống như trong linh đường đêm đó, dính nước mưa càng thêm khó chịu, mùi tanh xông lên khiến nàng ta muốn nôn mửa.

"Máu ở đâu ra? Ai bị thương vậy?" Nàng ta hoang mang rối loạn hỏi han, rồi thấy đứa bé nằm sấp trên vai hộ vệ không động đậy, nàng ta sợ hãi: "Thụy ca nhi làm sao thế? Ngủ rồi sao?"

"Ngất đi thôi." Thi Kế Chi phủi chút mưa bụi vương trên áo, hắn ta bất mãn nói: "Đưa đứa nhỏ về phòng đi, sao ta lại có một đứa con nhát gan đến thế chứ."

"Sao lại ngất? Đại phu đã châm cứu chưa? Sao kẽ tay nó lại có máu?" Trần thị hoảng hốt đón lấy đứa bé thì phát hiện mùi máu tanh xuất phát từ chính người thằng bé, không chỉ kẽ tay mà trên tay áo, vạt áo trước đều dính đầy vết máu.

Thi Kế Chi nhìn hộ vệ, hộ vệ thay lời đáp: "Không đi gặp đại phu, Đại gia đưa tiểu thiếu gia đi báo thù, mấy hôm trước Tam gia bị bọn ta bắt được, hôm nay đi lấy mạng hắn."

Trần thị nghe xong suýt nữa ngã quỵ, nàng ta sợ đến mức chân tay mềm nhũn, lắp bắp: "Ai động thủ?"

Hộ vệ liếc nhìn Thụy ca nhi một cái, đúng lúc đứa bé mở mắt.

Trong mắt Thụy ca nhi lóe lên tia sáng lạ thường, thằng bé giơ tay đánh vào cổ Trần thị, miệng hưng phấn la hét "giết, giết, giết".

Trần thị ngã xuống đất, Đan Tuệ vội vàng đỡ lấy, Thi Kế Chi nhấc đứa bé đang điên cuồng lên, hắn ta nhíu mày nhìn vài giây, không thể không thừa nhận đứa nhỏ này đã hoàn toàn bị phế bỏ, thằng bé đã bị dọa đến phát điên.

Trần thị khóc lớn, nàng ta giằng lấy đứa con đang giãy giụa ôm vào lòng, không ngừng gọi: "Thụy ca nhi, là mẫu thân đây, là mẫu thân, con nhìn mẫu thân đi, hồi hồn đi con, mẫu thân cầu xin con nhìn ta một lần— Thụy ca nhi ơi, mẫu thân lại tin lầm người, mẫu thân lại hại con rồi…"

Thi Kế Chi có chút không tự nhiên, hắn ta mở miệng: "Nàng đưa nó về phòng đi, đợi mưa tạnh ta sẽ mời cao tăng đến xem."

Trần thị như không nghe thấy, nàng ta quỳ rạp trên đất ôm chặt đứa con đang giãy giụa, miệng lẩm bẩm không ngừng.

Đan Tuệ quay mặt đi, nàng run rẩy hít sâu một hơi, không dám nhìn cảnh tượng đó.

Bỗng nhiên Trần thị đứng bật dậy, nàng ta giật lấy con dao trên thắt lưng hộ vệ rồi lao thẳng về phía Thi Kế Chi.

"Đại gia cẩn thận!" Hộ vệ kinh hô.

Thi Kế Chi lùi lại nhưng vì quá gần nên vẫn bị đâm một nhát vào cánh tay, ngay sau đó Trần thị bị đá văng ra ngoài, ngã xuống đất.

"Ngươi điên rồi sao?" Thi Kế Chi đại nộ, hắn ta ôm cánh tay chảy máu, vẻ mặt dữ tợn.

"Ta sớm nên điên rồi ha ha ha." Trần thị giơ tay tự tát vào mặt mình liên tiếp, nàng ta vừa đánh vừa mắng: "Ta mắt mù, không nghe lời phụ mẫu nên mới gả cho hạng súc sinh, hủy hoại cả đời con ta. Thi Kế Chi, ngươi không được chết tử tế, Thụy ca nhi mới sáu tuổi, ngươi lại ép nó tự tay giết thúc thúc ruột của mình a a a! Ta đáng chết, ngươi cũng đáng chết.

Ông trời ơi, ông hãy mở mắt ra mà thu bọn ta đi."

Trần thị kéo Thụy ca nhi đi vào trong mưa, nàng ta đứng giữa màn mưa hét lớn: "Thi Kế Chi, ngươi không được chết tử tế—"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!