Trời vừa sáng, tiền viện lại náo nhiệt trở lại.
Đan Tuệ nghe thấy tiếng cãi vã và tiếng khóc từ kiệu thính, nàng đang định đi xem tình hình thế nào, vừa ra cửa đã thấy Nhị di nương, Thất di nương, Bát di nương cùng An di nương, Cổ di nương, Tần di nương đến. Ba vị di nương lớn tuổi đều có nhi tử, việc bọn họ đến Đan Tuệ có thể hiểu được, nhưng sao đám người An di nương cũng đến đây từ sáng sớm để canh gác? Thi lão gia hiện giờ đối với mấy nàng ta mà nói đâu phải là miếng bánh thơm.
An Thúy Nhi nhìn ra sự nghi hoặc của Đan Tuệ, nàng ta ý tứ sâu xa nói: "Phu nhân sai bọn tỷ muội ta đến đây, bảo bọn ta đến hỗ trợ. À phải rồi, Hàn đại hiệp đâu?"
"Lão gia vẫn còn ngủ sao?" Nhị di nương hỏi.
"Đúng vậy, đêm qua giờ Tý có tỉnh chừng một chén trà, uống vài ngụm canh sâm, vẫn ngủ đến giờ này." Đan Tuệ đáp, nói xong nàng quay sang An Thúy Nhi: "Hàn đại hiệp đã về viện Hộ Vệ rồi."
An Thúy Nhi "ồ" một tiếng, nàng ta vào nghị sự đường đi quanh giường Thi lão gia một vòng, rồi ra ngồi trên ghế mỹ nhân ở hành lang nghe bọn họ nói về cuộc tranh cãi trong kiệu thính.
"Chẳng phải Diệu Đạo đại sư đã nói người trong phòng có thể chuẩn bị hậu sự rồi đấy sao, thái thái đã sắp xếp hạ nhân đi mua sắm đồ tang lễ, vừa khéo bị Vương quản sự gặp phải, bị ông ta ngăn cản. Hiện giờ bên ngoài đều đồn Đại gia đã chết, nếu để người ta biết lão gia cũng không còn sống được bao lâu, e rằng việc kinh doanh sẽ bị ảnh hưởng." Tần di nương nói.
"Những thứ cần chuẩn bị cũng nên chuẩn bị, không thể đợi thân hữu đến viếng rồi mà linh đường còn chưa dựng xong." Đan Tuệ nói.
"Thái thái cũng có ý này, nhưng lời Vương quản gia nói cũng có lý nên họ bàn bạc mượn danh đại gia để mua sắm, đến lúc đó phụ tử hai người chung quy vẫn có một người dùng được. Nhưng Đại nãi nãi không đồng ý, người đang khóc chính là nàng ấy, nàng ấy chê không may mắn, miệng không ngừng nói Đại gia báo mộng cho nàng ấy rằng hắn vẫn chưa chết." Cổ Việt xòe tay.
"Cuối cùng nói thế nào? Vẫn mượn danh Đại gia để mua sắm à?" Đan Tuệ hỏi.
"Thông minh." An Thúy Nhi búng tay một cái, nàng ta đứng dậy bước xuống bậc thang, nói: "Gia đình này dù có náo loạn thế nào cũng không ảnh hưởng đến chúng ta, những người như chúng ta càng không thể xen vào, không chê chúng ta chướng mắt vướng chân đã là phúc khí của chúng ta rồi. Đi thôi, đến viện Hộ Vệ xem sao, chúng ta đi sắc thuốc cho lão gia."
Dứt lời, An Thúy Nhi lướt qua kéo Đan Tuệ đi, nàng ta ôm eo thon của Đan Tuệ, vai kề vai, ghé sát tai hỏi nhỏ: "Muội muội, hỏi muội một chuyện, muội có ý gì với tên đao khách kia không? Nếu hai người có ý với nhau, các tỷ tỷ sẽ không bị người ta ghét bỏ nữa."
Đan Tuệ nở nụ cười, "Lời này của ngươi nói kìa, lão gia còn chưa chết, các ngươi đã dám to gan như vậy sao?"
"Thật ra không giấu gì muội, bọn ta là do phu nhân phái đến, bà ta muốn bọn ta bám víu vào hắn. Sau này nếu hai bên đều có ý, bà ta sẵn lòng để chúng ta rời đi." An Thúy Nhi kể lại tường tận, nàng ta chỉ vào Cổ Việt và Tần Mộng, nói: "Lúc đến ba người bọn ta đã bàn bạc kỹ rồi, cùng nhau đi thăm dò, Hàn đại hiệp có ý với ai, hai người còn lại sẽ rút lui."
"Nếu có ý với cả ba người các ngươi thì sao?" Đan Tuệ hỏi.
An Thúy Nhi lắc đầu, "Nếu hắn như vậy, ta sẽ không đi theo hắn, nếu hắn không thể một lòng, ta theo hắn để làm gì? Để cùng hắn ăn rau ăn dưa ư? Ta thà đi theo một thương nhân khác, ít nhất còn có thể mặc gấm đeo vàng."
"Ta cũng có ý này." Cổ Việt nói.
Tần Mộng quay mặt đi không hé răng.
"Ý muội thế nào? Ta thấy Hàn đại hiệp đối với muội không tầm thường, nếu hai người có ý với nhau, bọn ta sẽ không xen vào nữa." An Thúy Nhi nhìn nàng với ánh mắt thăm dò.
Đan Tuệ lắc đầu.
"Được rồi, ta biết rồi." An Thúy Nhi buông tay ra, nói: "Muội không giống bọn ta, muội còn trẻ, lại thông minh có bản lĩnh, có rất nhiều lối thoát để lựa chọn. Bọn ta thì đã ở tuổi xuân muộn, dù nhan sắc vẫn còn, nhưng nếu ở lại Thi Viên, nhóm nãi nãi sẽ không yên tâm về bọn ta, lo sợ các vị gia không giữ mình được mà gây ra bê bối, đến lúc đó phần lớn sẽ chuẩn bị một phần của hồi môn rồi đuổi bọn ta đi.
Thay vì bị tùy tiện đem tặng cho người khác, thà rằng tự mình chọn một nam nhân hợp ý."
Đan Tuệ hiểu được, những di nương không con cái trong hậu viện sau khi Thi lão gia chết, tình cảnh cũng không khá hơn là bao, đặc biệt là những người có dung mạo đẹp, tám phần sẽ bị đem làm quà tặng cho người khác.
Còn về bản thân nàng… nơi đi chốn về lại càng mịt mờ khó đoán.
"Muội đã vô tình với hắn, vậy thì hãy lánh xa hắn một chút. Nếu muội có thể tạo thêm cơ hội cho bọn tỷ, việc thành rồi các tỷ tỷ nhất định sẽ cảm tạ muội." Cổ Việt vẫn chưa từ bỏ ý định dò xét, nàng ta luôn cảm thấy nếu Hàn đại hiệp có thể để mắt đến bọn họ, thì không đời nào lại không có ý gì với Đan Tuệ.
"Ta không xen vào đâu." Đan Tuệ xua tay, "Ta không hiểu rõ tình hình, nếu vô tình làm sai chuyện, e rằng sẽ bị oán trách."
"Đan Tuệ cô nương, lão gia tỉnh rồi, ông ấy đang tìm ngươi." Nhị di nương đi ra gọi.
Đan Tuệ đáp một tiếng, nàng vội vàng chạy đi. Đi đến hành lang, nàng quay đầu nhìn lại, ba bóng dáng xinh đẹp nhẹ nhàng xuyên qua Nguyệt Lượng Môn rồi biến mất. Nàng nén lại cảm xúc chua xót trong lòng, nhanh chóng bước vào nghị sự đường.
Thi lão gia được đỡ ngồi dậy, ông ta thở hổn hển, trên trán còn lấm tấm mồ hôi lạnh, Đan Tuệ nhìn thấy chỉ cảm thấy khó chịu, cứ chịu đựng như vậy còn không bằng chết đi cho nhẹ nhõm.
"Kế Chi có tin tức rồi sao?" Thi lão gia khó nhọc thốt ra mấy chữ, giọng nói yếu ớt lơ mơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!