Chương 23: (Vô Đề)

Màn đêm buông xuống, Hàn Ất tắm rửa xong liền đến Thạch Viên chuẩn bị gác đêm cho Thi lão gia, khi đến gần Nghị sự đường, hắn nghe thấy tiếng Vương quản gia nói chuyện trong nhà, bèn dừng bước tựa vào tảng đá chờ đợi.

Đan Tuệ lề mề dọn dẹp thức ăn thừa trên bàn, nàng dựng tai nghe Vương quản gia báo cáo Thi lão gia về những việc liên quan đến điền sản.

"…Dân tị nạn từ ngoài thành đổ về ngày càng nhiều, tá điền ở trang viên sắp không ngăn được dân tị nạn vào thôn, trang đầu* đang vội vàng xin ngài cho ý kiến." Vương quản sự nói.

*trang đầu: người chịu trách nhiệm của trang viên.

"Ta có thể cho ý kiến gì, bảo hắn báo quan đi." Thi lão gia không kiên nhẫn nói.

Đan Tuệ thấy cuộc nói chuyện đã đến hồi kết, nàng xách hộp thức ăn đi ra ngoài, khi sắp ra đến cửa, nàng nghe Thi lão gia hỏi tiền thuê của tá điền đã thu được chưa.

Một viên đá nhỏ ném xuống bậc đá trước cửa, phát ra tiếng "đinh" giòn tan, Đan Tuệ ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy nam nhân tựa vào tượng đá, hắn đứng ở rìa ánh đèn còn sót lại, thân ảnh nửa sáng nửa tối.

"Lại đây." Hàn Ất lại ném một viên đá về phía nàng, nhắc nhở nàng đừng ngẩn người nữa.

Đan Tuệ xách hộp thức ăn đi tới, nàng đứng đối mặt với hướng nghị sự đường, hỏi: "Tìm ta có việc?"

"Ngày mốt, cái cớ để Thi lão gia rời khỏi thương hội sớm đã nghĩ xong chưa?" Hàn Ất cúi đầu hỏi.

Vương quản gia từ nghị sự đường đi ra, thân ảnh Đan Tuệ chợt lóe, nàng kéo Hàn Ất trốn ra sau tượng đá.

Vương quản gia lòng đầy tâm sự, ông ta đứng trên bậc đá một lát rồi mới rời đi.

Nghe tiếng bước chân đi ra khỏi cổng vòm, Hàn Ất lên tiếng nói: "Ông ta đi rồi."

"Ừa." Đan Tuệ không động đậy, nàng ngẩng đầu hỏi: "Hàn đại hiệp nghĩ sao? Ngươi có cái cớ nào hay không?"

"Báo tang, cứ nói trong nhà có người chết." Hàn Ất đã quen với chuyện chém giết, hắn thấy cái cớ này dễ dùng nhất.

Đan Tuệ: "…Ai chết? Lão gia không thể vì cái chết của một hạ nhân mà rời thương hội sớm được."

"Cứ nói phu nhân của các ngươi rơi xuống hồ chết đuối, đợi Thi lão gia trở về, đại phu lại cứu bà ta sống lại. Chỉ cần quản chặt miệng hạ nhân trong nhà, người ngoài sẽ không biết, có thể giữ thể diện cho Thi lão gia của các ngươi."

Đan Tuệ bỗng nhiên muốn cười, nàng lắc đầu nói: "Ngày mốt thương hội phải bàn bạc chuyện quan trọng, không chừng Tri phủ mới đến cũng sẽ tham dự, lấy loại lời nói dối dễ bị vạch trần này làm cái cớ, sau này sẽ bị người ta chê cười. Ta có cách chu toàn hơn, hiện tại vẫn chưa sắp xếp xong, ngày mai còn phải ra ngoài một chuyến, đến lúc đó lão gia ở đây vẫn cần đại hiệp lưu tâm nhiều hơn."

Hàn Ất hít một hơi khí lạnh, hắn nghĩ mà sợ hỏi: "Di nương ở hậu viện sẽ không đến nữa chứ?"

"Phải đến, nếu không để ngươi hầu hạ lão gia ăn uống, đi vệ sinh, ngủ nghỉ hay sao?" Đan Tuệ từ sau tượng đá đi ra, nàng trêu chọc nói: "Hôm nay ngươi với mấy nàng ta không phải nói chuyện rất vui vẻ sao? Chiều tối ta đã nói chuyện với hai nàng ta rồi, sáng mai hai nàng ta sẽ đến. Có các nàng ta ở đó, ngươi cũng không cần buồn chán đứng cạnh giường mà ngẩn người."

Nói rồi, Đan Tuệ thong thả rời đi.

"Ấy ——"

Hàn Ất đưa tay kéo nàng, Đan Tuệ xoay người vỗ hắn một cái, nàng giật lại vạt áo, bước chân vội vã chạy đi.

Nếu Hàn Ất còn không nhận ra nàng đang trêu chọc hắn thì đúng là kẻ ngốc, hắn quay lại tựa vào tượng đá, vô cùng đau đầu.

"Đan Tuệ?" Thi lão gia nghe thấy động tĩnh liền đi ra, ông ta nhìn Thạch viên tối đen như mực, hỏi: "Ai đang nói chuyện trong đó?"

Hàn Ất muốn đi ra, nhưng trước khi nhấc chân, hắn nghĩ đến dáng vẻ Đan Tuệ tránh né Vương quản gia, tắn tự thấy mình và Đan Tuệ cô nương trong sạch, nhưng không chịu nổi người ngoài sẽ nghi ngờ, để không gây thêm phiền phức cho nàng, hắn không hiện thân.

Thi lão gia cũng không động đậy, ông ta đứng ngoài cửa chết dí nhìn động tĩnh trong Thạch viên.

Hàn Ất bỗng nhiên có cảm giác lúng túng như bị bắt quả tang vụng trộm.

"Sắp vào đông rồi, ngày càng lạnh hơn, ngươi quay lại nói với phu nhân một tiếng, bảo bà ấy thuê mấy người thợ từ bên ngoài, bất kể dùng gạch đá hay gỗ để xây một căn nhà nhỏ ở Nguyệt Lượng Môn này, tránh cho ngươi với Tiểu Ngọc phải đứng đây uống gió lạnh từ sáng đến tối." Đan Tuệ dẫn Bảo Trụ vào Thạch viên.

Thi lão gia nghe tiếng nhìn sang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!