Thi lão gia hiếu thắng hơn nữa đời, trong nhà luôn nói một không hai, trước khi cao tăng ngắt lời, ông ta ở trong nhà chỉ đông không ai dám tây, vô cùng oai phong. Đột nhiên biết tin cái chết cận kề, cùng với sự suy yếu của cơ thể là quyền lực rơi vào tay người khác, ông ta không chịu được việc nằm trên giường bệnh mà để người khác săm soi, để không ai nhìn thấy vẻ xấu xí khi ông ta phát bệnh, nửa năm trước ông ta đã chuyển đến nghị sự đường ở tiền viện một mình.
Hôm nay nếu để Lục Thừa nhìn thấy ông ta lăn lộn dưới đất, đợi đến khi ông ta tỉnh táo lại, Đan Tuệ sẽ gặp tội lớn.
Nửa canh giờ sau, Thi lão gia an tĩnh trở lại, ông ta nằm sấp cạnh giường trải thảm, thở hổn hển.
Đại phu đã đi trước khi Thi lão gia tỉnh lại, giờ trong phòng chỉ còn một mình Đan Tuệ, nàng lần lượt dựng lại chiếc ghế tựa và bàn tròn bị đổ.
"Lão gia, để ta đỡ ngài dậy." Đan Tuệ ngồi xổm xuống đỡ cánh tay Thi lão gia, ông ta đã già yếu gầy gò, nhưng bộ xương dưới lớp da lại không nhẹ, nàng đứng dậy phải dùng tay chống vào giường la hán mới có thể run rẩy đứng thẳng. Tuy nhiên, Thi lão gia cố ý dồn toàn bộ sức nặng lên người nàng, chân tê liệt trên đất không nhúc nhích, cũng không dịch chuyển lên giường la hán.
Đan Tuệ không thể di chuyển ông ta, càng không dám buông tay mà thả ông ta xuống đất, nàng cắn răng dùng giọng nức nở cầu xin: "Lão gia, ngài cố gắng dùng sức ở chân đi, ta sức yếu không đỡ nổi ngài."
Thi lão gia rủ mắt nhìn thấy đôi chân nàng run rẩy như sàng, lại dồn thêm sức nặng vài hơi thở mới vươn tay co chân mượn lực ngồi lên giường.
Đan Tuệ đột ngột mất sức, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất, tà váy bay lên, suýt nữa lại vấp ngã.
Thi lão gia thấy nàng chật vật như vậy, trong lòng bớt đi phần nào sự khó chịu.
"Ngươi thật đúng là đắt giá, lão gia tam phòng muốn đòi ngươi về hầu hạ, nhị gia đã dọn ra ở riêng cũng đến chỗ ta xin ngươi, ngươi nói ta nên gả ngươi cho ai đây?" Thi lão gia âm thầm nhìn nàng, quả thật là đương lúc xuân thì xinh đẹp, ngay cả khi chật vật thở hổn hển cũng khiến người thương tiếc.
Thật khiến ông ta ghen tị.
Đan Tuệ hoảng sợ đứng dậy, nàng vờ bình tĩnh nói: "Ta cũng đành chịu, ai bảo ta có tài năng, không tránh khỏi bị người khác nhòm ngó. Ngài đừng giận ta, ta không muốn đi đâu cả, chỉ muốn hầu hạ ngài thôi."
"Khẩu thị tâm phi." Thi lão gia hừ một tiếng.
Đan Tuệ an lòng trở lại, người kinh doanh quen nhìn thời thế, Thi lão gia còn trông cậy vào nàng hầu hạ, trước khi ông ta chết sẽ không trừng phạt nàng. Nàng vén chăn đắp cho ông ta, sau đó lấy lược gỗ chải tóc cho ông ta, miệng nói: "Không trách người khác tơ tưởng, trách ngài nuôi ta quá xuất sắc. Tức giận hại thân, ngài đừng giận, hãy dưỡng bệnh thật tốt, ngài sống thêm một ngày, ta sẽ có thêm một ngày an ổn."
"Trong lòng ngươi hiểu rõ là được." Thi lão gia trong lòng thoải mái, cơn giận tiêu tan, ông ta buồn ngủ lim dim nhắm mắt lại
Tay Đan Tuệ siết chặt một chút, đợi Thi lão gia ngủ say, nàng dừng động tác chải tóc, yên lặng quỳ ngồi trên thảm, lúc này mới có thời gian kiểm tra cổ tay, cổ tay phải khi chống vào giường đã bị trẹo khớp, nhấc bàn tay lên liền đau.
Lão già này càng lúc càng bỉ ổi, hoàn toàn khác với dáng vẻ của một thương nhân độ lượng, phong lưu trước khi bệnh nặng, Đan Tuệ càng lúc càng khó đối phó với ông ta, cũng mất hết kiên nhẫn, trong lòng nàng mong ngóng võ sư nhanh chóng đến.
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa sổ xuất hiện một bóng người, là Vương quản gia đang tìm võ sư ở cổng thành, trong lòng Đan Tuệ vui mừng, xem ra là đã thuê được người rồi.
"Nghe nói lão gia lại phát bệnh?" Vương quản gia thấp giọng hỏi, khi Đan Tuệ đi đến bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên quầng mắt của nàng một lát.
Đan Tuệ gật đầu, nàng đi theo Vương quản gia đến trước kiệu thính*, vừa đi vừa nói: "Giờ này đã ngủ rồi. Đã mời được võ sư chưa?"
*kiệu thính: tiền sảnh dùng làm chỗ đỗ kiệu.
"Mời được rồi, là một đao khách, vừa xuống thuyền đã theo ta về, chưa tiếp xúc với người khác trong thành, lai lịch không có vấn đề gì." Lời vừa dứt, hai người ra khỏi nguyệt môn, thoáng nhìn thấy một nam nhân vác đại đao, đại đao quấn vải xanh cao bằng nửa người, trên vải xanh loang lổ vài vệt màu tối, trông như vết máu khó rửa sạch.
Hắn nghe tiếng bước chân quay người lại, Đan Tuệ nhìn rõ dung mạo của hắn.
Khác với hình dung của nàng về một đao khách cao lớn thô kệch, vóc dáng của hắn cao ráo, thân hình gầy gò, không giống như những đại hiệp nhiệt huyết trượng nghĩa trên sân khấu kịch, dáng vẻ vác đao đứng đó tựa như du hiệp lang thang một mình trong thoại bản. Mang khuôn mặt có thể dụ dỗ tiểu thư chạy trốn, nhưng thần sắc lại nhạt nhẽo, đôi mắt toát lên vẻ bình tĩnh vô cảm, một vẻ vô dục vô cầu.
Chính cái vẻ vạn sự chẳng màng này lại khiến người ta có cảm giác hắn làm việc rất đáng tin cậy, Đan Tuệ không khỏi nhìn hắn thêm vài lần.
"Hàn đại hiệp, ta xin giới thiệu một chút, đây là Đan Tuệ cô nương, là người đắc lực bên cạnh lão gia bọn ta, việc ngươi có thể lưu lại hay không là do nàng ấy quyết định." Vương quản gia cân nhắc về sau hai người này sẽ thường xuyên qua lại, lo lắng Đan Tuệ không sai khiến được người giang hồ này, ông ta liền nâng đỡ Đan Tuệ một phen.
"Không biết Hàn đại hiệp tên là gì, lại từ đâu đến?" Đan Tuệ thu lại ánh mắt dò xét.
"Hàn Ất, Ất trong giáp ất bính đinh." Hàn Ất dứt khoát đáp: "Còn về từ đâu đến, ta sống không cố định, hành tẩu khắp nơi, không có lai lịch."
Đi nhiều đường như vậy mà không có lai lịch? Chẳng qua là che giấu quá khứ mà thôi, nói dối lại còn trưng ra vẻ mặt khó chịu. Ánh mắt chạm vào thanh đại đao của hắn, Đan Tuệ chỉ dám thầm bĩu môi, không dám truy hỏi thêm.
"Hàn đại hiệp định ở thành Bình Giang bao lâu?" Nàng lược qua câu hỏi nghi vấn, hỏi câu cuối cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!