Chương 9: (Vô Đề)

Đúng. Người đó chính là hắn. Hắn đã đi theo nó từ lúc nó rời khỏi quán bar. Chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại theo nó nữa. Cứ như một phản xạ tự nhiên vậy.

- Tôi nhắc lại lần nữa_ nó kìm sự tức giận_ Tại sao anh lại theo tôi?

Hắn giờ mới ổn định lại tinh thần.

- Tôi... Chỉ đi dạo thôi mà_ hắn kiếm đại một cái cớ mà theo nó là không phù hợp chút nào.

- Anh định lừa ai?_ nó hạ giọng_ Tôi đâu ngu để tin cái lý do vớ vẩn đấy?

- Cô tin hay không thì tuỳ!_ hắn không nói lại nó, đành cố cãi cứng.

- Hừ!_ nó lườm hắn thật sắc_ Anh đi về đi! Đừng theo tôi nữa! Biết chưa?

Nói rồi nó xoay người bỏ đi. Hắn cũng theo hướng ngược lại để đi về...

Nhưng.....

- Sao anh vẫn chưa đi về?_ nó nhíu mày khó chịu, lạnh lùng nhìn hắn.

- Đâu tại tôi_ hắn nhún vai, đều giọng nói_ Tôi đi dạo hướng khác, ai ngờ đường đi nó vòng tròn nên gặp nhau thôi!

Thực ra đâu phải vậy. Con đường này hắn không thông thuộc nữa thì tất cả những người xung quanh đây toàn người mù đường hết mất (=.=) Chỉ vì cái gì đó đang làm hắn phải bận tâm nên giả vờ vậy thôi...

- Nếu anh có chuyện gì thì nói đi mau lên! Tôi không rảnh để tiếp mấy người như anh lâu đâu!_ nóng máu quá, nó xổ ra một tràng.

- Tôi..._ hắn ngập ngừng, nhưng chất giọng vẫn luôn không thay đổi, lạnh là vậy.

- Nhanh lên!

- .....

Vượt quá sức chịu đựng, nó hằn giọng:

- Không có chuyện gì thì tôi đi về! Chào!

Nó liếc đôi mắt băng giá về hướng hắn... Rồi bỏ đi... Khiến người nào đó cảm thấy như bị kim đâm vào tim mình.

Nó đi được vài bước thì có tiếng nói phát ra rất nhỏ đằng sau.

- Xin... Xin lỗi cô, Hân Hân_ hắn gượng giọng mãi mới được mấy từ này, nhưng lại làm nó chết đứng.

Cái gì???

Xin lỗi?

Ai cơ???

- Anh vừa nói gì?_ nó dường như không tin vào tai mình nữa.

- Tôi không nhắc lại lần hai_ hắn trở về như thường ngày.

- Nhưng tại sao phải xin lỗi tôi? Anh có làm gì đâu?_ nó nói, thực chất là đang mỉa hắn đúng hơn.

- Lý do gì cô biết, sao tôi phải nhắc lại chứ?_ hắn hơi khó hiểu đôi chút, nhưng rồi cũng đành hạ giọng_ Ừm, vì tôi đã không tìm hiểu kĩ mọi việc mà đã đổ oan cho cô. Cho nên...

- Thôi đi không cần nói nữa_ đôi mắt nó cụp xuống_ Tôi hiểu rồi!

- Ừ_ giọng hắn trầm thấp, khẽ gật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!