Chương 5: Bóng đêm của Black Moon

Lớp 12A3 giờ thành một cái chợ vỡ không hơn không kém khi nó bước vào lớp. Mọi lời bàn tán, chửi rủa và ngay cả lời đe doạ cũng có. Lướt qua, hắn, Windy và Key vẫn chưa thấy mặt. Mệt mỏi, nó ngồi phịch xuống bàn mình. Lúc sau, có một cô "nữ sinh" mắt xanh mỏ đỏ tới đập rầm vào bàn học của nó khiến cả lớp chú ý tới:

- Con nhỏ kia, sao mày dám đụng tới anh Ken và anh Key lớp 12A1 của tao hả?!?

Im lặng.

- Mày điếc à? Tao đang hỏi mày cơ mà con nhỏ kia!!!

Đến nước này, nó mới chậm chạp lười nhác lướt đôi mắt của mình về phía phát ra tiếng nói. Có thể nói rằng đây là một sự khinh bỉ của nó đối với cô ta:

- Cô đang nói với tôi ư? Vậy mà tôi tưởng con chó nào đang sủa chứ!

- Hahahaha!

Cả lớp đứng xem cười ha hả. Cô ta thẹn quá không thể làm gì:

- Mày...

Bàn tay cô ta định vung lên tát vào mặt nó. Con người như đang lười biếng kia bỗng phản ứng rất nhanh:

- Định tát tôi ư? Không bao giờ! Nên nhớ chưa ai dám đụng vào Hân Hân này đâu. Đụng vào là CHẾT đấy cô biết chưa?_ nó lườm cô ta một cái rất sắc, lạnh lùng nói.

Nói rồi nó vung tay thật mạnh ra khiến cô ta chao đảo suýt ngã. Rút khăn trong cặp ra, nó lau lau tay như thể vừa chạm cái gì đó bẩn quá vậy.

- Đừng để tôi nhìn thấy cô lần nữa_ nó ghé sát mặt vào tai cô ta nói nhỏ_ Nếu cô còn cái gan xuất hiện ở đây, thì ngay hôm đó là ngày GIỖ của cô!

Cô ta sợ xanh mặt, vội vàng chạy đi mất. Cả lớp đứng xem cũng biết điều ai về chỗ nấy không dám ho he gì nữa. Nó nhắm mắt ngửa người ra đằng sau tự cười khinh.

"Cũng hay đấy chứ. Ông trời cho mình cái vỏ bọc độc ác và tàn nhẫn thật. Nhưng mình lại thích như thế chứ!"

.

Hắn, Windy và Key giờ mới vào lớp. Thấy không khí lạ lạ, Windy hỏi đám học sinh đang học nhóm mà mồ hôi trên trán họ vã hết ra:

- Trong lớp vừa xảy ra chuyện gì sao?

Mắt họ lén liếc nhìn nó. Nó lấy cái bút xoay xoay rồi đưa cái đầu vót nhọn chỉ vào cổ của mình. Hiểu ý, một đứa trong nhóm đó lắp bắp nói:

- À... k... không c... có chuyện gì... gì đâu!

- Thật chứ?_ Windy nghi ngờ nhìn họ.

- Thật... Thật mà!_ họ vội vàng gật đầu lia lịa. "Nói để chết hả!"

- Ừ!_ Windy không hỏi nữa vì có hỏi cũng chẳng ai chịu khai.

Còn hắn, hắn vẫn im lặng quan sát xung quanh nãy giờ. Biết nó là đầu sỏ của vụ này đó chứ! Hắn rất muốn tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra nhưng lại đành thôi.

"Cái quái gì đâu. Mình đâu liên quan gì tới mấy chuyện rỗi hơi đó."

Windy về chỗ. Cô cũng không nói gì. Quả là chuyện lạ. Nhưng rồi mấy phút sau, Windy đột nhiên búng cái chóc rồi quay sang nó vỗ vỗ nhẹ vai:

- Nè, tối nay đi bar đi! Cả tháng nay không vào lần nào rồi!

Nó liếc Windy một cái rồi nhàn nhạt trả lời:

- Ừ. Được rồi!

- Yeah!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!