Gần như cả lớp (trừ nó, Windy và sáu thằng con trai) lao như thiêu thân tới chỗ Albert, chen lấn để được chạm vào thần tượng của mình. Bây giờ lớp y hệt một cái chợ vỡ, nhốn nháo, loạn xạ không thể tả. Nhân vật trung tâm
- Albert
- biết là sẽ bị kẹt giữa đám "ruồi" này, vô vọng, chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu tới cô giáo, người anh ta cứ bị xô hết bên này tới bên nọ, suýt nữa ngã nhào ra đất, bị fan bám nhách tả tơi.
Tội nghiệp, Albert không dám phản kháng gì (hay nói nặng hơn tẹo là không thể làm gì), anh ta phải bảo vệ hình tượng thân thiện của mình nữa chứ. Vả lại, Albert là một người vô cùng tôn trọng phái nữ, cư nhiên sẽ không dám làm gì gây tổn thương tới họ, dù chỉ là cái móng tay. Một chàng trai hiếm có đó chứ!
...
"Cái quái gì?" nó nhíu mày mở mắt, đập ngay vào là cảnh khiến nó cực
- kì
- ghét, cái cảnh "hỗn tạp" của sự chú ý. Quá ồn ào, nhức đầu! Mất luôn cả giấc ngủ "ngàn vàng" của nó nữa chứ. Mấy người đó định tạo phản, dám gây ầm ĩ ở đây? Liếc mắt sang Windy, nó khẽ hất đầu sang đám đông đó ra hiệu cho cô nàng.
Đương nhiên Windy hiểu, nó đang muốn cô làm điều gì. Nhưng Windy giả ngu, ngó lơ ra chỗ khác. Hứ, cô thù dai lắm nha! Ai kêu từ sáng tới giờ nó "đàn áp" tinh thần cô thê thảm tới mức nào. Muốn cô dẹp loạn, đợi thế kỉ sau đi!
Đám nữ sinh càng được nước làm tới, vây chặt lấy Albert như sam. Căn bản, lời nói yếu ớt của cô giáo hoàn toàn vô tác dụng lúc này. Windy khoái chí quan sát gương mặt ngày một tối sầm của nó...
Nhưng, cô nàng này quên mất điều gì đó thì phải...
Windy đang vui vẻ, bỗng dưng cảm thấy có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, khiến cả người cô phút chốc cứng đờ lại.
Thôi chết rồi!
Mồ hôi không biết từ đâu túa ra, mặc dù bây giờ đã là giữa đông. Windy ớn người, lia nhanh mắt tới đám đông rồi di chuyển sang gương mặt đã chuyển sang đen ngòm của nó, vội vã thay đổi quyết định.
Thôi, coi như là Windy này làm người tốt một lần đi! Vừa giúp được nó, vừa giúp mình và cái "đống" kia thoát khỏi trận lôi đình của nó (nói đại là sợ bị nó cho ăn chưởng đi, bày đặt người tốt)
- O...k, ta... dẹp... dẹp giúp... mi_ Windy lắp bắp, sau đó hét tướng_ DỪNG HẾT LẠI! VỀ CHỖ NGỒI CỦA MÌNH NGAY LẬP TỨC!!! MẤY NGƯỜI ỒN HẾT CHỊU NỔI RỒI!
Cả lũ không hẹn mà đồng loạt quay sang Windy. Mấy đứa con gái mắt xanh mỏ đỏ nhìn bằng ánh mắt căm thù như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Ai biểu tự dưng Windy phá đi hứng của bọn đó chứ! Albert và cô giáo thì vô cùng biết ơn, cảm kích tới Windy đã mở lời giúp.
Một con nhỏ chanh chua gan to lớn mật đứng ra quát Windy, giọng điệu tới kinh tởm:
- Con kia, ngày thường đừng nghĩ tao không đụng tới mày mà mày được thế làm càn ở đây nhá! Mày tưởng dựa vào cái gia thế nhà mày và anh Key là mày một bước lên tận trời coi thường tất cả đâu! Con nhỏ lẳng lơ, mày định bắt cá hai tay với anh Key và anh Albert sao? Tự biết thân biết phận đi!
Con nhỏ mắt xanh mỏ đỏ này ghê gớm thật. Dám đụng tới Windy, hậu quả không hề nhỏ.
Albert chẳng ngạc nhiên gì với những tình huống này. Anh ta từng chứng kiến khá nhiều cảnh này trước mặt mình rồi (vô tâm). Điều khiến Albert thấy lạ là, Windy không hề xuất hiện sự tức giận nào, chỉ duy hàng lông mày hơi cau lại lúc đầu rồi dãn ra ngay, đôi môi xuất hiện nụ cười ngọt ngào đầy ẩn ý, hình như có chút nguy hiểm.
"Muốn gặp Diêm Vương, báo tôi một tiếng, không cần tốn lời vậy đâu" Một giọng nói đầy tử khí thoảng qua, phả hơi lạnh vào tai con nhỏ chanh chua đó, khiến mặt cô ta xám ngoét lại. Chớp mắt, cả thân hình cô ta đổ rạp xuống đất. Một con dao sắc lẹm cứa rất sâu vào hai bắp chân cô ta, máu tanh nồng nặc như lũ chảy ra.
Đôi chân cô ta coi như bị phế.
Sau một khoảng thời gian bất động, cả lớp mới nhận ra điều gì, khiếp sợ, mắt trợn tròn. Trừ Windy ra, có vẻ cô đã biết trước. Tác giả vụ này không ai khác chính là nó. Nó đã về lại chỗ ngồi từ bao giờ, tay vẫn cầm con dao dính máu ve vẩy. Đôi môi nó khẽ mở vẻ hài lòng, khuôn mặt không hề biến sắc. Ba giây! Ba giây để phế một đôi chân.
Thật thần tốc!
Windy mỉm cười, khá hài lòng với kết quả này. Quả nhiên là nó, Black Moon, so tốc độ hiếm ai bì kịp.
Mọi người hay thắc mắc, vì sao lại là nó ra tay xử mà không phải Windy. Nói ra cũng ít người tin, đơn giản chỉ vì nó ghét những ai dám đụng chạm tới bạn nó, đặc biệt là Windy. Thứ hai, không muốn cô bạn mình phải ra tay với cái loại "bẩn thỉu" nên nhất định nó phải động thủ trước... Và cũng vì, Windy yếu hơn, bảo vệ là lẽ đương nhiên (Windy yếu cũng thừa sức khử mấy trăm người như nhỏ kia).
Con nhỏ chanh chua kêu gào trời đất vì quá đau, nước mắt đầm đìa. Cảm giác bị cắt thớ thịt của mình, không đau sao được. Bức quá hoá liều, con nhỏ vừa thét vừa chửi rủa nó. Nó khẽ nhíu mày, con nhỏ này ăn gan hùm rồi. Bàn tay đang đung đưa con dao bỗng dừng hẳn. Hành động đó khiến cả đám bất động, khẽ nuốt nước bọt.
Gì nữa đây...
Khoé môi nó hơi run rẩy. Thật sự, lúc này nó rất muốn cười. Có cần thiết phải quan sát từng chi tiết nhỏ nhặt rồi lo sợ rằng nó sẽ khử con nhỏ đó sau mấy giây nữa không... Lo hão... Yên tâm là nó chưa từng giết người đâu... Chỉ cho sống không bằng chết thôi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!