Chương 4: Trở lại trường học (3)

- Đông thế!_ Windy nhăn nhó nhìn vào căng tin.

Quả đúng là rất đông. Bây giờ chỉ có thể dùng cụm từ "kiến vỡ tổ" để miêu tả cho sự hỗn loạn khủng khiếp này. Windy thấy nó vẫn thản nhiên không nói gì thì bực tức:

- Này! Mi không tìm cách chen vào cái đống nhặng xị này đi đứng đó làm cảnh hả?

Nó không nói gì cả, lặng lẽ kéo tay Windy vào bên trong căng tin.

- Nè đông lắm sao vô?_ Windy níu níu tay nó lại hỏi.

- Trật tự đi_ nó thở hắt ra rồi nhìn vào đám đông hạ giọng xuống lạnh lùng nói gần như ra lệnh_ Tránh đường!

Im lặng.

Cả lũ không cùng hẹn mà đồng loạt quay sang nó. Ghét bị mọi người dồn sự chú ý vào mình, nó hạ thấp giọng hơn nữa nói hệt như một lời đe doạ:

- Tránh đường không thì không ai gặp được Mặt trời ngày mai đâu!

Tiếng cuối cùng được phát ra cũng là lúc tất thảy mọi người dẹp một con đường cho nó đi. Không hiểu vì sao mà lời nói của nó có sức tác động lớn tới vậy. Cảm giác thật ớn lạnh sống lưng.

Nó thản nhiên đi qua một cách bình thường rồi mua đồ ăn. Windy cứ mắt tròn mắt dẹt nhì nó bái phục. Ôi tài năng là đây!

Khi nó chọn đồ ăn xong chọn bàn ăn cho mình thì cái đám đông đó lại tiếp tục nhiệm vụ cao cả của mình: mua đồ ăn

. Bọn nó vừa xử lí bữa trưa đó vừa tám chuyện thì đột nhiên có tiếng hét lên:

- HOTBOY TỚI RỒI MỌI NGƯỜI ƠI!!! ANH KEN VÀ ANH KEY TỚI RỒI!!!

Rồi sau đó đồng loạt nhiều tiếng hét ầm ĩ vang lên.

- ANH KEN, ANH KEY!!! ÔI ANH ẤY ĐẸP TRAI QUÁ!!!

- ÔI THẦN TƯỢNG CỦA LÒNG EM!!! I LOVE U!

- ANH ƠI LÀM BẠN TRAI EM ĐI!

Windy đang uống nước thì sặc sụa hết cả ra. Nó thì bỏ gói bim bim xuống nhíu mày vì bị phá mất hứng ăn của mình. Windy cũng kêu tướng lên:

- Hét gì! Ai đấy hả? Đang ăn ngon mà phá người khác như thế sao? Không biết mấy người đang nói về ai nhưng làm ơn im lặng cho người khác ăn ngon cái! Ai đẹp trai chứ? Đẹp trai lai khỉ đúng chứ? Grừ!

Im lặng.

Nó hài lòng nhìn Windy đang độc thoại. Nó "rảnh rỗi" quá nên bổ sung thêm một câu khiến ai nghe cũng bổ chửng:

- Ta Like câu của mi. Đám HOT PHÂN đó thì được tích sự gì!

- Hơ hơ ta mà lại_Windy chống nạnh mắt ngước lên trời tự sướng.

Nó cũng phảng phất chút nét cười trong đôi mắt. Nhưng ngó về đám con trai lại thấy đám con trai đang nhìn mình với ánh mắt thương cảm còn con gái thì lại khinh khỉnh kiểu "đáng đời cho chết" thì ngay lập tức bộ óc của một phóng viên cho biết sắp có chuyện xảy ra với mình.

RẦM!!! Một bàn tay đập rầm vào bàn của nó. Trong tầm dự đoán nên nó chẳng ngạc nhiên gì. Chỉ có Windy là giật thót ngã ngồi xuống ghế.

- Cô. vừa. nói. cái. gì. hả_ tiếng gằn giọng thấy rõ của một người ngay bên cạnh nó vang lên.

Nó không biểu hiện gì, chỉ quay mặt nhìn người vừa phát biểu. Và... Ồ... Đó chính là người đã đụng độ với nó bữa trước... Là hắn.

Có lẽ do cặp kính cận nên hắn không nhận ra nó chính là người hôm đó hắn đã gặp... Chỉ cảm thấy nó rất quen... Nhưng không biết là ai...

- Gì?_ nó khó chịu lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!