Chương 32: Vế cuối và buổi tập căng thẳng. Thần bóng tối tái xuất. (7)

- Không chán sao? Cả tiếng chỉ để đập một quả bóng di chuyển.

Chất giọng lạnh lạnh của nó đập vào đôi tai bọn hắn, khiến mọi hoạt động đang diễn ra phút chốc dừng lại như bị chết máy vậy. Không thèm liếc tới hai cái tượng đá kia, nó nhấc đôi chân đi không một tiếng động tới gần, tiện tay với quả bóng chuyền đang lăn lóc dưới sân tung lên rất cao, đồng thời nó cũng nhún người nhảy, căn thời gian chuẩn xác quả bóng bắt đầu rơi xuống vừa tầm, đập mạnh về hướng rổ.

Quả bóng đi nhanh tới nỗi chỉ còn nhìn thấy một cái gì xẹt qua. Chân nó chạm đất vừa lúc với quả bóng lọt rổ rơi bịch xuống, lăn đi. Nó thản nhiên trước mấy con mắt hình chữ O đang nhìn mình.

- Hết thời gian. Windy, ý tưởng mi đề xuất giờ thử xem.

- Ư... Ừ_ Windy có chút không để ý, những cái cô nghĩ ra chả biết tiêu đi đâu mất hết_ Đợi ta nghĩ lại đã.

Nó khẽ nhăn mày vẻ không hài lòng, liếc sang Key đang nhìn Windy với ánh mắt buồn bã và khó hiểu, cộng chút gì đó vẻ hối lỗi... yêu thương. Tên Key này, trong lòng đã rõ ràng như thế mà không thể xử sự gì cho Windy ngoài ánh mắt hỗn tạp đó sao... Lần này không nắm lấy cơ hội, chưa đảm bảo có lần tiếp theo đâu.

Buông xuôi là chấm hết...

Có cần nó cho họ một không gian nói chuyện không nhỉ?

Nghĩ là làm, đầu nó nhanh chóng hình thành một lí do vô cùng hợp lẽ, đứng dậy bất ngờ cầm tay lôi hắn đi.

- Ta ra ngoài với Ken mua ít đồ chuẩn bị. Mi cứ ở trong đây nhớ lại đi. Chừng nào nhớ ra rồi thì nói với Key hai người tập trước.

- Ơ, Hân Hân, khoan đã!

Windy ngớ người đuổi theo nó... Nhưng không thể đi tiếp vì có cái gì nắm lấy cánh tay Windy từ đằng sau. Cô bực tức vì nó đi xa quá rồi không đuổi được. Giật tay mình ra, cô cáu tiết quay về đằng sau.

- Key, anh điên hả? Tự nhiên giữ tôi lại làm gì?

Key vẫn mặc kệ câu nói đó, cậu cố gắng bình tĩnh đối diện thẳng vào mắt Windy.

- Tôi có chuyện với cô, Windy.....

Phù phù.

Nó và hắn sau một hồi chạy hộc tốc cuối cùng dừng lại ở một chỗ khá xa sân bóng rổ. Hình như đây là vườn hoa sau trường. Nơi này ít học sinh được bước chân tới.

Hai người đứng tại chỗ chống tay lên đầu gối lấy lại sức. Tuy nhiên...

Thấy cái gì đó kì lạ, hắn với nó nhìn nhau rồi cùng hướng xuống tay mình... Hai người vẫn cầm tay nhau. Vội vã giật ra, trên khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng của nó và hắn bỗng chốc xuất hiện vệt hồng rồi biến mất rất nhanh. Có một sự ngượng ngập đang diễn ra ở đây thì phải...

Ngồi phịch xuống cái ghế cạnh gốc cây, hắn mệt mỏi nhắm mắt, cố gắng điều chế hơi thở của mình. Nó cũng ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt nó khẽ liếc sang bên hắn một chút rồi chuyển đi ngay. Vân vê vạt váy màu đen cố hữu của mình, nó giữ im lặng, khuôn mặt dần trở lại vẻ băng giá, nét bất cần. Không khí "chẳng ra gì" này chỉ được phá vỡ khi hắn lên tiếng.

- Tại sao cô lôi tôi ra đây? Chẳng phải cô bảo đi mua đồ sao?

- Anh cũng biết thừa, đó chỉ là lí do_ nó dựa vào ghế, đôi mắt hướng ra xa phía chân trời_ Câu hỏi đó chỉ là thừa thãi.

- Tôi hỏi chút, tại sao cô lại thay đổi ý định?

Nghe tới đó, gương mặt nó hơi biến sắc rồi lại trở về bình thường.

- Tôi chỉ muốn Windy trở lại bình thường, vậy thôi.

- Thật sao? Chỉ vậy ư?

Hắn nghi ngờ nhìn nó. Nó vốn là người không thể suy nghĩ đơn giản và bộc phát tới vậy. Ẩn sau vụ này còn cái gì khác chăng?

- Ừ.

- Nếu vậy thì bỏ qua.

Hắn thở dài, cũng chẳng bắt ép nó làm gì. Dù có doạ dẫm, làm đủ thứ để moi móc kiểu gì thì hến vẫn là hến thôi. Sự thật là vậy đó! Chẳng lạ gì nó nữa...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!