Hơi giật mình đôi chút, hắn xoay người về phía phát ra tiếng nói. Nhận ra Windy, hắn trả lời cô.
- Đang xem bức hoạ này. Nó rất đẹp, pha chút huyền bí và khó hiểu.
Windy ngó bức tranh rồi hơi trầm ngâm. Một lúc sau, cô chỉ lên và nói:
- Bức tranh này là của Hân Hân...
- Hân Hân?
- Đúng. Anh thấy bên góc phải chứ? Bút tích của Hân Hân đó.
Hắn quan sát và đúng thật, có dòng chữ kí "HH" và biểu tượng mặt trăng đen. Đúng là của nó rồi. Nhưng màu đen so với màu nền pha đen xám đó không nổi bật chút nào. Có lẽ, nó đã cố tình làm mờ đi nét bút đó.
Windy tiếp tục kể cho hắn nghe. Hắn cũng tóm lại được, bức tranh được vẽ tầm khoảng hai năm trước. Đúng như nhận xét, bức tranh này rất khó hiểu. Càng khó hiểu hơn khi câu chủ đề của bức tranh lại như vậy. Những ai đã từng xem tranh, kể cả các nhà phê bình đều cho rằng, bức tranh đó là "sự trỗi dậy của ác quỷ". Không ai nghĩ đó là "thiên thần tạ thế", vì đơn giản bức tranh chủ đạo là màu đen
- đại diện cho ác quỷ.
Nó nghe xong, chỉ cười nhạt chứ không trả lời, không có ý phản đối sự suy đoán đó.
- Anh cứ xem đi, tôi ra chỗ Key_ Windy nói liền làm liền, nhanh chóng chuồn đi mất.
Hắn không để ý tới, cứ nhìn vào bức tranh đó mà ngẫm nghĩ rất lâu.
"Bức hoạ này có thể là "thiên thần tạ thế" nhưng không thể tìm ra được căn cứ cho sự suy đoán này. Màu đen chiếm gần như toàn bộ, màu xám chút đỉnh và màu trắng chỉ có ở nửa đôi cánh, thậm chí màu đen còn choán chỗ nhiều phần. Ai coi chắc chắn cũng không thể nghĩ thiên thần đang xuất hiện được vì màu sắc nó như vậy là điều quá hiển nhiên."
Thấy mình đã chiếm quá nhiều thời gian cho việc suy ngẫm bức tranh này, hắn cũng thôi, quan sát khắp lượt nhà.
Hắn đã không để ý tới một dấu chấm trắng nhỏ trên đầu cô gái nửa thiên thần nửa ác quỷ đó... Một dấu hiệu nhỏ nhưng quan trọng... Một dấu hiệu mà ai cũng cho rằng đó chỉ là do màu rớt lên đó thôi.......
Ngoái lên tầng hai, một sự thôi thúc kì lạ đã khiến hắn bước chân lên từng bậc thang trải thảm đó.
Nhìn sơ bộ, hắn đếm được năm phòng. Phòng gần nhất có cửa màu xám, tiếp theo tới màu xanh nhạt, màu đen, màu tím, cuối cùng là màu trắng thanh khiết. Với ý muốn tìm hiểu sẵn có, hắn di chuyển đi xem từng phòng, dù biết là không nên. Một điều chính hắn cũng không giải thích được, tại sao lại là căn phòng có cánh cửa trắng đầu tiên?
Đúng như màu cửa của nó, bước chân vào sẽ choáng ngợp với màu trắng bao quanh phòng. Từ chăn ga gối đệm, bàn học, máy tính, tất cả đều là màu trắng. Hắn chỉ tìm thấy khác màu là bệ hoa đặt ở cửa sổ, một chú gấu bông nhỏ màu nâu cạnh chú gấu Bắc Cực. Nhưng, đồ vật đều đính kim tuyến và những viên đá trong suốt lấp lánh, chiếc đèn được bật lên là cả căn phòng đều lung linh như các ngôi sao sáng được tập trung ở đây vậy, không lạnh lẽo như tuyết mà rất ấm áp.
- Phòng ai đẹp thật.
Hắn khẽ cảm thán trong lòng. Dù không biết chủ là ai, nhưng hắn khẳng định người này ưa màu trắng.
Đóng cửa phòng lại, hắn đi tới nơi có cánh cửa màu đen, màu hắn ưa nhất.
Không như căn phòng gần độc một màu trắng kia, ở đây có sự kết hợp hài hoà giữa đen, trắng và xám. Đồ đạc sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Hắn có thể đoán đây là phòng nó vì một số đồ đạc đã từng nhìn thấy trên trường.
Hắn đi tới chỗ cái bàn, phát hiện một cái khung ảnh bị úp ngược.
"Sao lại úp nó xuống nhỉ?"
...
Hắn đang định xem thì tiếng Windy làm cho giật mình.
- Ken, anh ở đây hả? Sao tuỳ tiện vào phòng Hân Hân? Nó mà biết thì không xong đâu!
- Vào trả đồng hồ treo cổ. Định trả nhưng không có cơ hội.
Hắn trở lại vẻ mặt bình thường, thản nhiên rút từ túi ra và đặt cái đồng hồ đó xuống, nói ngắn gọn vì ghét nói nhiều. Coi như là một lí do bao biện cho hành động của mình lúc này.
- Đồng hồ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!