Bệnh viện MS.
Cáng cứu thương nhanh chóng được đưa tới chở nạn nhân tới phòng cấp cứu... Ai nấy đều vội vã và gấp gáp. Cửa phòng đóng sầm lại... Thời gian bắt đầu trôi, thật chậm.
Cộp... Cộp... Cộp
Tiếng bước chân có phần gấp gáp nhưng vẫn rất chậm đang tới dần. Nó bây giờ mới tới nơi. Mải suy nghĩ mà quên mất việc phải làm nên giờ mới bị muộn không kịp đi theo sau cái xe cấp cứu đó, đành phải bắt taxi đi đằng sau. Tay nó nắm chặt gấu áo, hơi run run hướng mắt về phía trước.
Người nó trông thảm hại hết biết. Mái tóc đen thẳng bây giờ bị rối tung cả lên. Quần áo lấm lem đất cát do bị ngã, chân tay sứt sát hết cả. Mọi người đứng gần nó đều đưa ánh mắt kì dị vào.
Nó mặc kệ không thèm để ý, chỉ ngước mắt lên nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng một cách lạnh lùng, che đi hết những gì muốn thấy bên trong.
"Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa..."
Nó nhấc điện thoại lên nghe. Là Windy.
- Alô? Chuyện gì thế mi?
"Mi với Mi Yeon đi đâu đó? Sao ta không thấy?"
- Ta ở bệnh viện. Còn Mi Yeon...
"Sao lại ở bệnh viện? Mi bị gì sao? Mi Yeon đâu?"
- Mi Yeon... Cô ấy...
"Sao?"
...
Rầm rầm rầm.
Tiếng bước chân một lần nữa lại vang lên. Không phải mang vẻ từ từ như lần trước nữa mà là chạy, mang đầy tính vội vã.
- Hân Hân? Mi Yeon sao rồi?
Windy vừa thấy nó đã hỏi dồn, mặt đầy mồ hôi do chạy nhiều.
- Cô ấy vẫn trong phòng cấp cứu kìa_ nó nghếch đầu sang bên ý chỉ.
- Tại sao lại như thế chứ? Mi vốn phản xạ rất nhanh đâu cần phải tới Mi Yeon ra cứu?_ Windy lo lắng, mặt trắng ra_ Mà thôi, cũng qua rồi không nhắc lại nữa. Mi Yeon bị thương có nặng không?
- Không biết được. Nhưng quan sát thì có vẻ là khá nặng.
Giọng nó ngày càng trầm tĩnh và mang tính kiềm chế rất cao. Windy thấy nó không ổn thì cũng ngừng nói và chỉ im lặng nhìn cánh cửa to lớn trước mặt mình.
Ba tiếng nặng nề trôi qua...
Píp! Cánh cửa lạnh lùng và tàn nhẫn đó lần nữa lại mở ra, và Mi Yeon được đưa ra. Người cô trắng toát một màu vì bị băng bó toàn thân. Đôi mắt nhắm chặt, đôi môi hồng hồng lúc nào giờ trắng bệch ra, mím lại. Nó đột nhiên có linh cảm không lành.
- Bác sĩ, cô ấy sao rồi?
Windy chạy vội tới hỏi, gương mặt lo lắng...
- Cô bé hiện giờ không sao rồi. Nhưng chấn thương quá nặng, cần phải tĩnh dưỡng lâu dài. Một lúc nữa bệnh nhân sẽ tỉnh.
- Cảm ơn bác sĩ rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!