Trên tay hắn lúc này là một cái đồng hồ nhỏ có nắp mở. Không những thế, trong đó còn có một bức hình, một bức hình chụp chính nó... Một cô gái có đôi mắt màu tím huyền ảo, trầm lắng, dường như cho ta cảm giác đôi mắt đó sẽ không bao giờ có thể ánh lên tia vui vẻ nào trong đó. Đôi môi hồng xinh đó đang khẽ nở nụ cười, nhưng có lẽ đó chỉ là một nụ cười ảo mà thôi.
Càng nhìn kĩ, hắn càng có thể khẳng định gần như chắc chắn rằng, hai người mình đã gặp chỉ có thể duy nhất là một mà thôi. Tại sao khi đã có quá nhiều cái trùng hợp, giống nhau tới vậy, mà hắn lại không dám khẳng định điều đó chứ?
Hắn vẫn đứng mãi và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó. Người đã khiến hắn mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ, người mà chỉ cần một câu nói thôi cũng khiến hắn rất bận tâm. Vì đơn giản, nó là một con người không hề bình thường như nhiều người con gái khác. Không phải nó khuyết tật, và cũng không phải là một kẻ lập dị, mà nó có thể làm cho ai đó thật sự rất khó xử và vướng bận chỉ trong một lần gặp mà thôi.
Có thể, đó là tính cách ăn sâu hay do một cái khác?
- Tại sao anh lại cầm nó?_ Windy quay lại và rất bất ngờ khi nhìn thấy hắn cầm cái đồng hồ này, định với tay giật lại nó_ Mau trả tôi! Nó là của tôi!
- Của cô sao?_ hắn đưa cái đồng hồ đó lên cao không để cho Windy với tới_ Tôi không nghĩ vậy.
Windy cố gắng nhảy thật cao lên để lấy được cái đồng hồ, nhưng chạm được tới nơi thì hắn lại đổi tay sang hướng khác.
- Trả mau! Nó không phải của tôi nhưng là của bạn tôi!_ Windy mệt mỏi thở hồng hộc nhưng vẫn cố nói.
- Của ai?_ hắn nhướng mày lên giả vờ như không biết.
- ...
- Không nói phải không?
Windy ngập ngừng, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng phải nói ra:
- Của... Black Moon.
- Hân Hân?_ hắn đã chứng thực được cái này là của nó.
- Ừ..._ Windy thở dài, xoè bàn tay ra_ Trả tôi!
- Chưa vội!_ hắn mở nắp đồng hồ ra rồi chỉ vào bức ảnh_ Người này là ai?
Không phải không biết, mà hắn đang xác nhận những điều mình suy đoán mà thôi.
Windy có vẻ đang hấp tấp, vội vã nên khi nhìn thấy cái ảnh đó, không kìm được mà hét lên tỏ rõ thái độ:
- Anh không biết hay giả ngu đấy? Người đó chính là Hân Hân chứ ai nữa? Anh gặp mấy lần ở quán cà phê, trên lớp mà cũng quên được sao? Anh là cái đồ...
Nói tới đây, Windy đã phải vội bịt miệng lại, mặt trắng bệch ra vì mình đã nói hớ. Hắn im lặng. Key thì khác, cậu ta vừa nghe thấy đã bất ngờ hỏi dồn, làm một tràng giang đại hải:
- Cô ta á? Hai người đó là một người sao? Thảo nào trông giống nhau thế. Tôi cũng thấy nghi ngờ mà không dám nói. Còn cô là cô gái mà hay đi cùng cô ta phải không? Không ngờ, không ngờ nha.
- Im đi ồn ào_ hắn thúc nhẹ vào bụng Key, lườm một cái, rồi quay sang Windy đang trắng bệch mặt_ Không cần phải thế đâu. Tôi chỉ cần xác định điều mình vừa đoán thôi.
- Vậy là... Anh đã nghi ngờ từ trước?_ Windy bất ngờ nhìn hắn.
Hắn gật đầu.
- Đúng_ hắn chợt nhớ ra điều gì đó_ Còn nữa. Tôi muốn hỏi tại sao Hân Hân xử sự như vậy khi ở trong quán cà phê Pink không? Đó là điều tôi thấy khó hiểu nhất.
Windy sựng lại. Cô trở nên buồn bã tới khó khăn.
- Xin lỗi. Tôi không thể nói cho các anh biết được. Đó là bí mật riêng.
- Tôi hiểu_ hắn biết, nếu dễ dàng nói ra như vậy thì sẽ không gọi là bí mật nữa, và chính chủ nhân của nó cũng không cho phép_ Nếu có thể, tôi sẽ tự tìm hiểu.
- Ừm.....
Windy không nói thêm gì nữa. Cô chỉ đang nhập tâm suy nghĩ mà thôi. Hắn và Key cũng ra khỏi quán bar để về nhà. Nhưng vừa bước tới cửa, đã có tiếng gọi giật lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!