Chương 9: Thầy trò gặp mặt

Đầu thu, ban đêm đã không còn nóng bức như mùa hè, không khí mát mẻ khiến mọi người có giấc ngủ an lành, thư thái sau một ngày làm việc mệt nhọc.

Nhưng lúc này Trang Thư Lan đang yên giấc trong phòng lại nghe thấy loáng thoáng tiếng đàn ở đâu đó.

Âm thanh như suối nhỏ lại như mây bay xuống thác nước, leng keng thùng thùng, từ từ phá vỡ giấc mộng đẹp của nàng.

Nhưng màTrang Thư Lan lại không hề tức giận vì bị tiếng đàn kia quấy rầy, ngược lại nàng đứng dậy mặc quần áo, nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa phòng, nhìn xung quanh một lượt, xác định không có người trong vườn thì mới yên tâm tìm chỗ phát ra tiếng đàn mà đi tới. Trong màn đêm trống trải, bóng tối như con quái thú khổng lồ có thể cắn nuốt bất cứ vật gì.

Trang Thư Lan cũng không hề sợ hãi cảnh tượng này, bởi vì giữa màn đêm yên lặng xuất hiện ánh sáng le lói của một chiếc đèn.

Nhưng bởi vì thời gian này đang là nửa đêm nên ánh sáng phát ra càng chói mắt.

Điều đáng chú ý là nam tử mặc y phục đen ngồi cạnh chiếc đèn.

Mái tóc tung bay toán loạn đón gió đêm, khuôn mặt lãnh tuấn không ra một chút cảm xúc nào.

Cảnh tượng này, hình tượng này dù nhìn như thế nào cũng khiến người ta lạnh cả người.

Chính lúc này bàn tay hắn khẽ chuyển động trên dây đàn, âm thanh như nước lại lạnh lùng vang lên phá vỡ khung cảnh.

Tiếng đàn tràn đầy tình ý đối ngược hoàn toàn với con người đang đàn ra khúc nhạc ấy.

Cho dù có nhìn như thế nào cũng thấy không phù hợp! Khúc nhạc kết thúc.

Nam tử áo đen để đàn sang một bên, ngẩng đầu nhìn Trang Thư Lan.

Vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước không thay đổi."Sao bây giờ con mới đến? Có phải trong khoảng thời gian ta đi vắng con lại lười biếng không chịu luyện tập phải không?"

giọng nói lạnh lùng vang lên, cảm giác còn lạnh hơn cả gió mùa đông."Đâu có! Là tiếng đàn của sư phụ giống như từ cõi thần tiên.

Đương nhiên đồ nhi phải từ từ thưởng thức, vì vậy nên mới chậm trễ tới đây!"

Trang Thư Lan cười trả lời lấy lòng, cũng không trông mong sắc mặt hắn tốt lên, hiện tại cũng đã cảm thấy ổn lắm rồi.

Bởi vì nam áo đen này không phải ai khác xa lạ mà chính là Huyễn Bách! Thử nghĩ mà xem, muốn một sát thủ tươi cười rạng rỡ thì hình như không hợp tí nào với thân phận cả."Hừ………!"

"Được rồi sư phụ! Người cũng biết thiên lý truyền âm cũng không phải một chốc, một lát là đồ nhi có thể học được, huống chi hiện tại cũng là thời gian nghỉ ngơi, người nửa đêm không làm gì lại đi luyện thiên lý truyền âm!"

Trang Thư Lan chột dạ trốn tránh, bất kể ra sao cũng không thừa nhận là trong khoảng thời gian này do không có người đốc thúc cho nên nàng lười luyện tập, thiên lý truyền âm luyện tới tầng thứ tám là bỏ bê. Biểu tình trên mặt Huyễn Bách trở nên cứng rắn."Có phải con oán trách sư phụ đúng không? Ban đầu là ai khăng khăng muốn ta dạy cho hả? Ặc ….. một câu trúng luôn hồng tâm, Trang Thư Lan không còn lời nào để nói.

Tính tình của Huyễn Bách không phải nàng không biết.

Hắn ghét nhất là Trang Thư Lan học hành như vậy, học không tới đầu tới đuôi, chỉ qua loa đại khái cho biết mà thôi! Còn như quan điểm của hắn, đã học là phải học tới nơi tới chốn, nhất định phải đạt được thành quả.

Làm việc phải nhanh chóng chuẩn xác, không phải giả bộ ngớ ngẩn để lừa dối hắn."Sự phụ, người mới quay về kinh sao?"

Trang Thư Lan thử chuyển đề tài, sợ nếu như cứ nói vấn đề đó thì khuôn mặt như băng sơn ngàn năm này sẽ khiến nàng đóng băng mà chết mất."Ừ."

Một chữ đơn giản mà lại sáng tỏ, quan trọng là việc Trang Thư Lan định trốn tránh thì hơi bất mãn."Tại sao sư phụ không tới Túy Xuân Uyển nghỉ ngơi một chút?"

Trang Thư Lan đã quá quen với khuôn mặt lạnh lùng của Huyễn Bách, nên cho dù hắn có lạnh hơn nữa nàng vẫn tiếp tục đề tài của mình."Người trông người xem, sương gió xông pha như vậy, nhìn bộ dạng người rất mệt mỏi, đồ nhi thấy vậy mà đau lòng! Mà Hoa tỷ tỷ thấy như vây còn đau lòng hơn ý!"

Mỗi một câu ngữ khí lại tăng thêm một chút, nhấn mạnh một chút, một mũi tên trúng hai đích, thể hiện sự quan tâm của nàng với hắn nhưng quan trọng là thổ lộ thay Hoa Như Ngọc."Con đau lòng sao?"

Khuôn mặt Huyễn Bách hòa hoãn đi không ít, thậm chí còn thấy ý cười nhạt nơi khóe miệng. Hả? Tại sao lại không hiểu điểm mấu chốt trong câu nói của nàng chứ? Ngược lại còn hỏi như vậy sao? Nhưng mà từ trước cho tới nay hắn chưa hề để ý một chút tới Hoa Như Ngọc, nếu không người hắn hỏi lúc này phải là Hoa Như Ngọc chứ không phải nàng.

Câu trả lời của Trang Thư Lan có thể cho hắn ăn một cái hiểu nhầm rất lớn."Đương nhiên!"

Trang Thư Lan hắt xì lớn một cái, tuyệt không có chút nào phong thái thục nữ nào, đặt mông ngồi xuống cạnh Huyễn Bách, giương mắt nhìn bầu trời đen kịt không có một điểm sáng, lại quay đầu lại lấy cặp mắt như nhu hóa con người nhìn Huyễn Bách ."Một ngày làm thầy cả đời làm cha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!