Chương 6: Trêu đùa mỹ nam

Rời khỏi Túy Xuân Uyển, lúc này mặt trời cũng đã xuống núi, người đi đường không nhiều, tuy vậy rất nhiều người buôn bán nhỏ vẫn đang rao hàng.

Nghe tiếng người rao hàng, Trang Thư Lan thấy đầu óc có chút choáng váng, tinh thần cũng không ổn định, chân liêu xiêu giống như người say rượu."Nguy rồi, chẳng lẽ thuốc gây ảo giác kia đã có tác dụng?"

Trang Thư Lan thầm than, đồng thời ngầm vận công, kinh mạch vẫn thông tuyệt, không cảm giác được có gì khác lạ, cũng không thấy toàn thân vô lực."Chết tiệt, thuốc này là thuốc gì thế không biết?"

Tinh thần Trang Thư Lan không ổn định, nhẹ nhàng tựa đầu trên một vách tường bên đường, lấy tay ấn huyệt thái dương.

"Tinh! Nàng xem, nàng tùy ý đi trên phố cũng có thể gặp ta, chúng ta chẳng phải rất có duyên ư?"

Một âm thanh trêu tức xen lẫn vài phần vui mừng vang lên. Tinh tinh? không phải voi sao? Trang Thư Lan nhăn mặt nhíu mày, cả thân thể dựa vào bên tường rồi nhìn theo hướng phát ra tiếng nói.

Ngẩng đầu lên thì nhìn thấy phía trước là một nam tử đang đứng chắn một nữ nhân, nụ cười trên mặt hắn lộ rõ vẻ trêu ghẹo, đùa cợt.

Nam tử mặc y phục màu đen, trong tay cầm một chiếc quạt đang nhẹ nhàng phe phẩy.

Trang Thư Lan nhíu mày nhìn kỹ người đang bị nam tử này ngăn lại.

Người đó mặc một bộ quan phục màu lam, đầu đội quan viên.

Tuy nhiên, mái tóc dài mềm mượt cùng thân hình mảnh khảnh kia khẳng định người đang ở trước mặt nàng là một nữ nhân, đáng tiếc nàng ta lại đưa lưng về phía Trang Thư Lan nên cũng không nhìn rõ mặt.

"Phó công tử, ta tên là Thượng Quan Tinh!"

Giọng nói gằn lại mang theo lửa giận truyền vào tai Trang Thư Lan.

"Vả lại ta gặp rất nhiều người trên đường chứ không phải chỉ riêng một mình ngươi!"

Phó công tử? Thượng Quan Tinh? Tên mấy người này ta đã nghe thấy ở đâu rồi nhỉ? Trang Thư Lan gõ gõ đầu, cố gắng tự nhớ lại.

Đúng rồi, vừa rồi ở Túy Xuân Uyển nàng có nghe Hoa Như Ngọc nhắc tới.

Hắn cũng chính là tên biến thái muốn nàng tiếp khách."Được rồi, ta sẽ chú ý, đừng có tức giận như vậy nữa! Tinh Tinh, cười một cái xem nào! Nụ cười của nàng rất đẹp, lần gần đây nhất nàng cười thật lòng với ta cũng đã cách đây ba tháng rồi!"

Nam tử nở nụ cười lấy lòng còn lấy tay khẽ nâng cằm Thượng Quan Tinh lên. Chỉ nghe thấy tiếng "bốp"

, Phó công tử kia xoa xoa bàn tay của mình.

"Phó Thuyết, ngươi mà động thủ một lần nữa, ta sẽ nhốt ngươi vào trong đại lao ngay lập tức."

"Tinh tinh, nàng sẽ không làm như vậy.

Ta cũng không phạm pháp gì, chỉ là nhìn thấy bạn bè, tới chào hỏi mà thôi, nếu chỉ bằng điểm này đã nhốt ta vào đại lao, chỉ sợ sẽ tổn hại tới thanh danh cả đời của Tinh Tinh!"

Nam tử không ngừng phe phẩy cây quạt, nhìn thấy bộ dạng Thượng Quan Tinh nổi giận đùng đùng, có vẻ như rất hài lòng.

"Ngươi chính là Phó công tử?"

Trang Thư Lan nhớ tới lời của Hoa Như Ngọc thì vốn tinh thần bất ổn, bỗng nhiên lại cảm thấy hưng phấn vì tìm được một chuyện thú vị để đùa chơi.

Thân thể mềm nhũn, chân đi liêu xiêu tới trước mặt Phó Thuyết, cười tươi hỏi. Phó Thuyết và Thượng Quan Tinh sửng sốt nhìn một tiểu nha đầu không biết xuất hiện từ đâu ra.

Cả hai người không hẹn mà cùng gật đầu.

"Tốt lắm!"

Trang Thư Lan ngoác miệng cười, trong con ngươi lộ ra ánh sáng như trăng rằm. Thân thủ nhanh chóng điểm huyệt đạo của Phó Thuyết, rồi đá một cước vào đầu gối hắn.

Cả người Phó Thuyết đông cứng quỳ rạp xuống đất. Phó Thuyết vốn đang nghĩ xem hình như đã từng tiểu nha đầu này ở đâu rồi thì phải, thấy hơi quen quen thì toàn thân tê liệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!